Chiến lược làm tiêu hao đối phương
Chiến lược làm tiêu hao đối phương là một nội dung quan trọng trong kháng chiến chống Mỹ, được vận dụng như một cách đánh lâu dài nhằm làm suy giảm dần sức mạnh quân sự, kinh tế và tinh thần của đối phương, dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh và sự tổ chức của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Bản chất của chiến lược này là không tìm cách giành thắng lợi nhanh bằng một trận quyết định, mà tập trung vào việc kéo dài chiến tranh có kiểm soát, gây tổn thất liên tục về sinh lực, phương tiện và tinh thần của đối phương. Qua thời gian, sự tiêu hao này làm thay đổi tương quan lực lượng theo hướng có lợi.
Ở miền Nam, chiến lược tiêu hao được thực hiện chủ yếu thông qua chiến tranh du kích, đánh nhỏ, đánh lẻ, tập kích, phục kích và phá hoại hậu cần. Các lực lượng Quân Giải phóng kết hợp với phong trào quần chúng tạo ra thế trận phân tán nhưng rộng khắp, khiến đối phương luôn phải đối phó ở nhiều nơi cùng lúc.
Ở miền Bắc, hệ thống phòng không đánh trả các cuộc tập kích đường không, làm tiêu hao không quân đối phương cả về máy bay, phi công và chi phí chiến tranh. Đồng thời, việc duy trì sản xuất và chi viện cho miền Nam qua tuyến Trường Sơn cũng góp phần duy trì sức ép lâu dài.
Võ Nguyên Giáp và Bộ Quốc phòng nhấn mạnh rằng tiêu hao không chỉ là gây thiệt hại về quân sự, mà còn làm suy yếu ý chí chiến tranh của đối phương, buộc họ phải cân nhắc lại mục tiêu và chiến lược.
Một yếu tố quan trọng khác là kết hợp tiêu hao quân sự với đấu tranh chính trị và ngoại giao. Khi chiến trường tạo áp lực, mặt trận ngoại giao tận dụng kết quả đó để gia tăng sức ép, đặc biệt trong các giai đoạn đàm phán quốc tế.
Chiến lược làm tiêu hao đối phương vì vậy không chỉ là một kỹ thuật quân sự, mà là một phương thức tổng hợp, kết hợp giữa chiến đấu, tổ chức xã hội và vận động quốc tế, nhằm tạo chuyển biến lâu dài trong cục diện chiến tranh.



