Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾN SĨ BẢO VỆ NHÂN DÂN

Hồi ức của người lính coi việc bảo vệ tính mạng và cuộc sống của nhân dân là mệnh lệnh cao nhất, trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Hưng Yên25/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm chiến tranh, ông Đỗ Văn Thành luôn tâm niệm một điều giản dị: “Còn dân là còn làng, còn làng là còn nước.” Với ông, bảo vệ nhân dân không phải là khẩu hiệu, mà là mục tiêu sống còn của mọi trận đánh.

Ông nhập ngũ năm 1967, khi mới tròn mười chín tuổi. Đơn vị ông thường hoạt động ở các khu vực có dân sinh xen kẽ chiến trường. Mỗi lần hành quân, cán bộ đều quán triệt: đánh địch nhưng phải giữ dân, không để dân bị liên lụy.

Có những đêm, đơn vị ông ém quân ngay sát làng. Địch thường ném bom hoặc càn quét bất ngờ. Khi có dấu hiệu nguy hiểm, ông Thành cùng đồng đội chạy về làng báo động, đưa người già, trẻ nhỏ xuống hầm trú ẩn. Có khi chưa kịp rút ra, bom đã nổ, đất đá trùm lên cả người lính lẫn dân.

Ông nhớ một lần, trong một đợt càn lớn, địch bao vây làng. Dân hoảng loạn. Đơn vị ông được lệnh đánh nghi binh, kéo hỏa lực về phía rừng để mở đường cho dân sơ tán. Trận đánh không cân sức, nhiều đồng đội bị thương. Nhưng nhờ đó, cả làng thoát nạn.

Trong chiến tranh, bảo vệ dân không chỉ là che chở trước bom đạn, mà còn là giữ niềm tin. Ông Thành kể, có những gia đình giấu bộ đội trong nhà, dù biết nếu bị phát hiện sẽ bị trừng phạt nặng. Người lính hiểu rằng, niềm tin ấy được đổi bằng sinh mạng, nên càng phải sống cho xứng đáng.

Những năm cuối chiến tranh, khi ác liệt nhất, ông Thành nhiều lần được lệnh rút lui để bảo toàn lực lượng. Nhưng có lúc, ông cùng tổ chiến đấu ở lại chốt thêm, chỉ vì làng chưa kịp sơ tán hết.

Sau ngày hòa bình, ông trở về quê. Đi qua những con đường làng yên bình, ông thấy rõ giá trị của việc mình đã làm. Với ông, chiến sĩ bảo vệ nhân dân không cần ghi công, chỉ cần nhân dân còn sống, còn nhớ là đủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn