Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chiến sĩ Biệt động Sài Gòn-Vũ Minh Nghĩa

nữ chiến sĩ Biệt động Sài Gòn duy nhất tham gia trực tiếp trận đánh vào Dinh Độc Lập năm 1968 và là người đã tiến vào Dinh Độc Lập tháng 4/1975 khi chính quyền Sài Gòn đầu hàng

Vĩnh Long21/11/2025ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ LONG HỮU (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ LONG HỮU)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khát khao cháy bỏng của bà Chính Nghĩa lúc ấy là được chiến đấu trực diện với kẻ thù. Và, ngày ấy cũng đã đến. Năm 1967, căn cứ của Đội 5 bị lộ, phần lớn cán bộ, chiến sĩ bị bắt, đơn vị phải lui về tạm lánh ở căn cứ mới. Cuối năm 1967, chỉ huy của lực lượng Biệt động Sài Gòn điều động những người trong đơn vị khác để thành lập Đội 5 mới do ông Tô Hoài Thanh làm chỉ huy trưởng, chuẩn bị công tác vào Sài Gòn để lên kế hoạch chiến đấu trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968.

“Theo kế hoạch, đội biệt động của tôi do đồng chí Tô Hoài Thanh chỉ huy đánh vào Dinh Độc Lập và giữ trận địa trong khoảng 20 - 30 phút chờ quân chi viện tới. Đây là một mục tiêu quan trọng, nằm trong nội đô, được bảo vệ nghiêm ngặt. Mỗi động thái khác thường xung quanh mục tiêu sẽ bị địch kiểm tra ráo riết và sẵn sàng bắn hạ” - bà Nghĩa nhớ lại.

Rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, 15 chiến sĩ biệt động đi trên ba xe tải nhỏ và hai xe máy tiến vào cổng sau Dinh Độc Lập. Bà Chính Nghĩa là nữ chiến sĩ duy nhất của Biệt động Sài Gòn tham gia trận đánh. Khi ấy, bà Nghĩa mới 19 tuổi. Đội xuất phát từ hai hướng, tiến thẳng vào Dinh Độc Lập. Xe tải đi đầu mang khối thuốc nổ gần 200 kg có nhiệm vụ phá cổng. Tuy nhiên, khối thuốc không nổ, các chiến sĩ bị mắc kẹt ở cổng. 5 chiến sĩ hy sinh ngay khi trèo qua tường rào... Không thể tiến công vào trong, các chiến sĩ biệt động đã anh dũng chiến đấu ngay bên ngoài cổng, dồn lực quyết chiến đến hơi thở cuối cùng.

Trận đánh đó mãi là ký ức không thể quên với bà Chính Nghĩa bởi hình ảnh những đồng đội lần lượt ngã xuống, trong đó đội trưởng Tô Hoài Thanh đã hy sinh ngay trên tay bà.

Sau trận đánh vào Dinh Độc Lập, bà Chính Nghĩa bị bắt. Dù bị tra tấn hết sức tàn bạo, dã man, bà quyết không khai nửa lời. Vì vậy, địch đã giam bà từ nhà tù Tổng nha Cảnh sát đến Thủ Đức, Biên Hòa, Chí Hòa và cuối cùng đày ra nhà tù Côn Đảo.

Năm 1974, với thắng lợi của Hiệp định Paris, bà Chính Nghĩa được trả tự do cùng hàng ngàn chiến sĩ cách mạng khác đang bị giam cầm tại “địa ngục trần gian”. Để rồi, chưa đầy một năm sau, nữ chiến sĩ biệt động kiên trung ấy lại có mặt cùng đội quân giải phóng “Tiến về Sài Gòn” trong những ngày tháng Tư lịch sử của dân tộc… và vỡ òa hạnh phúc khi chứng kiến chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn