Khác

chiến sĩ Bùi Quang Bình,sinh năm 1978

Hưng Yên13/12/2025Bùi Thủy Tiên (Lớp 8C, Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa của bố tôi là những năm tháng mà mỗi khi nhắc lại, ánh mắt bố như sáng lên bởi niềm tự hào xen lẫn chút trầm tư khó tả. Đó là quãng đời mà bố rời bỏ mái nhà nghèo bên dòng sông nhỏ, mang theo sức trẻ, khát vọng cống hiến và sự cứng cỏi mà chỉ những người từng trải mới có. Khi ấy, bố mới ngoài đôi mươi, tuổi đẹp nhất của một đời người, nhưng lại được hun đúc trong môi trường đầy thử thách của những ngày đất nước còn nhiều gian khó.

Bố kể rằng ngày lên đường, bà nội đứng trước sân, tay run run sửa lại cổ áo cho bố. Bố không khóc, nhưng tim như có ai bóp lại khi nghe câu dặn: “Đi mạnh giỏi, làm việc cho đáng mặt đàn ông con ạ.” Chỉ một câu nói ấy đã theo bố suốt những năm dài, mỗi khi mệt mỏi hay nản lòng, bố đều nhớ đến để tự nhắc mình không được bỏ cuộc.

Nơi bố đến là một vùng đất xa xôi, rừng núi trùng điệp, khí hậu khắc nghiệt đến mức mùa đông lạnh thấu xương, còn mùa hè thì nắng như thiêu như đốt. Bố và đồng đội dựng lán trại giữa rừng, từng bước khai phá đất đá, mở đường, xây cầu, rồi hỗ trợ bà con bản làng ổn định cuộc sống. Có những ngày tay phồng rộp vì cuốc đất, tối đến lại phải thay nhau canh gác vì thú rừng và những nguy hiểm bất ngờ. Bữa cơm chỉ có rau rừng, vài củ khoai nhưng lại là khoảng thời gian ấm áp nhất, khi mọi người quây quần bên nhau, kể chuyện quê, kể chuyện người thân như để vơi đi nỗi nhớ nhà.

Trong những đêm trời tối như mực, tiếng côn trùng rả rích, bố thường ngồi bên ngọn đèn dầu leo lét viết nhật ký. Bố ghi lại từng khó khăn, từng niềm vui nhỏ bé, từng tình bạn sâu đậm nảy nở giữa nơi gian lao ấy. Bố bảo chính khoảng thời gian đó đã cho bố hiểu giá trị của sự kiên trì và tình đồng đội — thứ mà sau này, khi trở về đời sống bình thường, bố vẫn luôn trân trọng hơn bất cứ điều gì khác.

Có lần, trong một trận mưa rừng bất ngờ, dòng nước quét qua khiến lán trại bị cuốn đi một phần. Bố cùng mọi người phải chạy đua với thời gian để cứu dụng cụ, lương thực và cả tính mạng của nhau. Sau đêm ấy, không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng họ đã gắn bó với nhau không chỉ vì nhiệm vụ, mà còn vì một sợi dây vô hình của tình người giữa gian khó. Bố từng nói đó là đêm khiến bố trưởng thành hơn rất nhiều, vì chỉ khi đứng trước lằn ranh sinh tử, con người mới hiểu điều gì là thật sự quan trọng.

Thời hoa lửa của bố không chỉ có mồ hôi và thử thách. Trong những ngày rảnh hiếm hoi, bố cùng đồng đội tổ chức văn nghệ, đàn hát, chơi bóng chuyền. Tiếng cười vang lên giữa núi rừng làm bố cảm thấy tuổi trẻ của mình, dù vất vả, vẫn rực rỡ và đáng nhớ. Bố bảo rằng chính những khoảnh khắc ấy đã giúp mọi người giữ vững tinh thần, vượt qua bao khó khăn tưởng chừng không thể.

Khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về, bố không mang theo gì nhiều ngoài vài món đồ cũ và cuốn nhật ký đã sờn gáy. Nhưng điều bố mang theo trong lòng thì lớn hơn bất cứ thứ vật chất nào: ý chí, bản lĩnh và một trái tim đã được nung trong ngọn lửa thử thách của tuổi trẻ. Những điều ấy theo bố suốt cuộc đời, giúp bố trở thành người trụ cột mạnh mẽ của gia đình, cũng là người truyền cho tôi lòng kiên định và tinh thần sống có trách nhiệm.

Mỗi khi nghe bố kể về thời hoa lửa, tôi hiểu rằng đó không chỉ là quá khứ của riêng bố, mà còn là một phần ký ức đẹp của cả một thế hệ đã sống hết mình với lý tưởng. Với tôi, thời hoa lửa ấy là ngọn lửa âm ỉ, truyền lại ánh sáng để tôi bước tiếp trên con đường của mình hôm nay — một ánh sáng của niềm tự hào, biết ơn và yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn