Chiến sĩ công binh Bùi Ngọc Dương và trận đánh mở dải quạt nghẹt thở tại căn cứ Khe Sanh
Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Bùi Ngọc Dương là Trung đội phó công binh, người đã anh dũng chiến đấu, nén đau thương từ vết thương nặng để tiếp tục chỉ huy bộc phá, mở đường đánh chiếm căn cứ Tà Mây.
Bùi Ngọc Dương sinh năm 1943 tại xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, thành phố Hà Nội. Tốt nghiệp Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, ông gác lại hoài hoạ sĩ kỹ sư để lên đường nhập ngũ năm 1966. Ông được huấn luyện chuyên sâu về kỹ thuật công binh và đảm nhiệm chức vụ Trung đội phó Trung đội 1, Đại đội 2, Tiểu đoàn 33 thuộc Binh chủng Công binh, chiến đấu tại mặt trận Đường 9 - Khe Sanh.
Đêm 23 tháng 1 năm 1968, Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh bước vào giai đoạn quyết liệt. Trung đội của Bùi Ngọc Dương nhận nhiệm vụ mở dải quạt cửa mở tại căn cứ Tà Mây – một cứ điểm quân sự quan trọng được đối phương phòng thủ kiên cố với nhiều tầng hàng rào bùng nhùng và bãi mìn dày đặc. Để mở đường cho lực lượng bộ binh và xe tăng ta tiến công, các chiến sĩ công binh phải áp sát dải hàng rào dưới làn đạn bắn quét dữ dội từ các hỏa điểm pháo đài.
Trong quá trình ôm khối bộc phá áp sát mục tiêu, Bùi Ngọc Dương bị trúng đạn pháo khiến cánh tay trái bị thương rất nặng. Dù máu chảy nhiều và cơn đau hành hạ, ông kiên quyết không rời vị trí, tự tay nén vết thương và tiếp tục bò lên phía trước chỉ huy đơn vị đặt bộc phá. Khi quả bộc phá cuối cùng phát nổ đánh sập hàng rào phòng thủ của địch, một mảnh đạn tiếp tục găm vào ngực ông. Bùi Ngọc Dương vẫn dùng chút sức lực cuối cùng rút súng ngắn bắn chi viện và hô to động viên đồng đội xông lên chiếm lĩnh trận địa.
Sự kiên cường của Trung đội phó Bùi Ngọc Dương đã góp phần quyết định giúp lực lượng của ta làm chủ hoàn toàn căn cứ Tà Mây, mở đà thắng lợi cho chuỗi chiến dịch tại Khe Sanh. Do chấn thương quá nặng, ông đã trút hơi thở cuối cùng tại trạm quân y vào ngày 24 tháng 1 năm 1968. Ngày 11 tháng 8 năm 1972, Bùi Ngọc Dương được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.



