Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chiến Sĩ Cụ Hồ: Phạm Ngọc Liệu 1960

Hưng Yên13/12/2025Nguyễn Đình Duân (Lớp: 8C - Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông tôi nay tóc đã bạc trắng, lưng hơi còng và bước đi chậm rãi, nhưng mỗi khi nhắc về thời trai trẻ, đôi mắt ông vẫn ánh lên một vẻ sáng kỳ lạ. Đó là ánh mắt của một người đã đi qua “thời hoa lửa” – thời mà tuổi mười tám đôi mươi của ông gắn liền với màu áo bộ đội và niềm tin giản dị vào hai chữ “Tổ quốc”.

Ngày ông kể rằng mình nhận được giấy báo nhập ngũ, ông chỉ mới tròn mười tám. Ông bảo ngày ấy trong làng, thanh niên ai cũng có chung suy nghĩ: “Đất nước còn khó, mình không thể đứng ngoài.” Buổi sáng lên đường, cả xóm tiễn ông đi. Bà tôi khi đó chỉ là cô gái thôn bên, đứng tựa hàng cau nhìn theo đoàn thanh niên, trong đó có ông – chàng trai trẻ vai đeo chiếc ba lô nhỏ, tay vẫy chào mà lòng háo hức xen lẫn chút bâng khuâng.

Ông nói cuộc sống trong quân đội lúc đó tuy thiếu thốn nhưng đầy ắp tình người. Đồng đội trở thành anh em, chia nhau từng củ khoai, từng ngụm nước. Nhiều đêm hành quân xa, nhìn ánh trăng trải dài trên đường, ông lại nghĩ về quê hương – nghĩ đến mái nhà nhỏ, đến cha mẹ già, đến những cánh đồng lúa chín vàng. Chính những ký ức bình dị ấy đã giúp ông thêm vững vàng khi đối mặt với gian khó.

Ông hay kể về những lúc cả đơn vị ngồi quây quần bên nhau. Có người cất tiếng hát, có người kể chuyện quê nhà, có người mượn đàn rồi gảy những khúc nhạc mộc mạc. Âm thanh ấy vang lên giữa đêm tối như một nguồn sức mạnh, khiến ai nấy đều cảm thấy gần gũi, ấm áp và đầy hi vọng. “Tuổi trẻ tụi ông đẹp lắm,” ông thường nói, “vì tụi ông sống hết mình và tin vào ngày mai hòa bình.”

Những lá thư từ quê gửi ra chiến trường là món quà quý nhất ông từng nhận. Mỗi lần nhận thư, ông nâng niu đến mức đọc đi đọc lại nhiều lần. Trong thư, ông bà tôi hồi còn trẻ chỉ viết vài dòng ngắn ngủi: “Ngoài đó ráng giữ sức khỏe. Cả nhà chờ ngày anh trở về.” Những câu chữ đơn sơ ấy giúp ông thêm mạnh mẽ, tin rằng sau tất cả, vẫn có người đợi mình ở quê nhà.

Rồi ngày đất nước thống nhất cũng đến. Ông trở về làng trong tiếng reo vui của bà con. Bà tôi – người con gái năm nào đứng bên hàng cau – chạy đến đón ông với nụ cười vừa hạnh phúc vừa xúc động. Họ nên duyên từ chính những ngày đất nước bình yên trở lại, bắt đầu một cuộc sống mới bằng tình yêu và niềm tin chân thành.

Giờ đây, mỗi lần kể chuyện cho con cháu, ông không bao giờ nói về những điều quá nặng nề. Ông luôn kể bằng giọng nhẹ nhàng, đôi khi thêm chút dí dỏm: “Ông đi bộ đội mà ổn lắm, vì được nhiều người thương, được ăn rau rừng riết mà khỏe mạnh.” Nhưng đằng sau sự hóm hỉnh ấy là cả một quãng đời ông dâng hiến cho Tổ quốc.

Tôi hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là những ngày gian khổ mà còn là thời của lòng yêu nước, của tình đồng chí, đồng đội, của những người trẻ tin vào tương lai đất nước. Câu chuyện của ông giúp tôi hiểu vì sao hòa bình hôm nay lại đáng quý đến vậy, và vì sao thế hệ sau như tôi phải sống tốt hơn, học giỏi hơn, để không phụ những hy sinh lặng thầm của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn