Cựu chiến binh

Chiến sĩ Đặng Văn Khôi – Chiến trường Campuchia 1979

Đặng Văn Khôi tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia năm 1979, trong những ngày truy quét tàn quân và bảo vệ khu vực biên giới. Với anh, đó là quãng thời gian đầy gian khổ, nơi thiên nhiên khắc nghiệt và những hiểm nguy luôn rình rập từng bước chân

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đặng Văn Khôi tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia năm 1979, trong những ngày truy quét tàn quân và bảo vệ khu vực biên giới. Với anh, đó là quãng thời gian đầy gian khổ, nơi thiên nhiên khắc nghiệt và những hiểm nguy luôn rình rập từng bước chân. Anh nhớ lại:

“Chúng tôi hành quân qua những cánh rừng khô trải dài, cây cối thưa thớt, đất nứt nẻ dưới cái nắng gay gắt. Mặt trời như đổ lửa xuống đầu, hơi nóng hắt lên từ mặt đất khiến không khí trở nên ngột ngạt, khó thở.

Nước uống trở thành thứ quý giá nhất. Mỗi người chỉ mang theo một bi đông nhỏ, phải chắt chiu từng ngụm. Có khi cổ họng khô rát, môi nứt nẻ, nhưng cũng chỉ dám nhấp một chút để giữ sức cho chặng đường dài phía trước.”

Những cuộc hành quân kéo dài liên tục khiến sức lực của người lính bị bào mòn từng ngày.

“Có những ngày chúng tôi phải đi liên tục từ sáng đến tối, vượt qua những con đường bụi đỏ, chân phồng rộp, bước đi nặng nề. Vai đeo ba lô, súng trên tay, người mệt lả nhưng không ai dừng lại.

Dù mệt đến đâu, đội hình vẫn phải giữ vững. Chỉ cần một người chậm lại cũng có thể ảnh hưởng đến cả đơn vị. Vì vậy, chúng tôi luôn động viên nhau cố gắng, từng bước một tiến lên.”

Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của Khôi phát hiện một khu dân cư bị tàn phá nặng nề sau giao tranh.

“Những mái nhà đổ sập, khói vẫn còn âm ỉ, xung quanh là sự im lặng nặng nề. Chúng tôi tản ra tìm kiếm, gọi lớn xem còn ai sống sót.

Rồi từng người dân được tìm thấy – có người bị thương, có người kiệt sức, ánh mắt đầy hoảng loạn nhưng vẫn le lói hy vọng. Chúng tôi lập tức hỗ trợ, băng bó vết thương, chia từng phần lương thực và nước uống ít ỏi của mình cho họ.”

Khoảnh khắc tiếp xúc với người dân đã để lại trong anh những cảm xúc khó quên.

“Có một cụ già nắm chặt tay tôi, không nói được nhiều, chỉ nhìn bằng ánh mắt biết ơn. Một đứa trẻ nép sau lưng mẹ, run rẩy nhưng dần bình tĩnh lại khi được chúng tôi trấn an.

Những hình ảnh ấy khiến tôi lặng đi. Giữa chiến tranh, sự sống mong manh hơn bao giờ hết, và mỗi hành động nhỏ cũng có thể trở thành hy vọng cho người khác.”

Sau khi hỗ trợ người dân ổn định và rời khỏi khu vực nguy hiểm, đơn vị tiếp tục hành quân, nhưng trong lòng Khôi đã có thêm một suy nghĩ sâu sắc.

“Tôi hiểu rằng nhiệm vụ của mình không chỉ là cầm súng chiến đấu, mà còn là bảo vệ sự sống, bảo vệ những con người vô tội giữa chiến tranh.

Chính điều đó đã giúp tôi và đồng đội có thêm sức mạnh để tiếp tục bước đi, vượt qua cái nắng cháy da và những chặng đường gian khổ phía trước.”

Trong ký ức của Đặng Văn Khôi, những ngày ở chiến trường Campuchia 1979 không chỉ là thử thách của thể lực và ý chí, mà còn là nơi anh nhận ra giá trị lớn lao của tình người, trách nhiệm và lòng nhân ái – những điều đã giúp người lính đứng vững giữa gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn