CHIẾN SĨ ĐÁNH TRẢ B52
Hồi ức của chiến sĩ phòng không trực tiếp tham gia đánh trả máy bay B52 trong những ngày đêm khốc liệt, bảo vệ bầu trời miền Bắc cuối năm 1972.
Cuối năm 1972, khi đế quốc Mỹ mở cuộc tập kích chiến lược bằng máy bay B52, ông Đặng Văn Bình đang là chiến sĩ phòng không trực chiến tại một trận địa bảo vệ vùng ven Hà Nội. Ông vẫn nhớ rất rõ cảm giác bầu trời rung lên từng đợt, như thể mặt đất cũng đang thở gấp.
B52 bay cao, tiếng động trầm, nặng. Không giống bất cứ loại máy bay nào trước đó. Mỗi khi còi báo động vang lên, cả trận địa lập tức vào vị trí. Không ai nói nhiều, chỉ có những ánh mắt nhìn nhau đầy quyết tâm.
Ông Bình phụ trách bộ phận tiếp đạn. Công việc tưởng như lặng lẽ nhưng vô cùng căng thẳng. Trong ánh sáng chập chờn của pháo sáng và đạn phòng không, ông cùng đồng đội chạy, chuyển đạn, nạp đạn, mồ hôi hòa với đất bụi.
Có những đêm, bom rơi dày đặc. Nhà cửa cháy đỏ cả chân trời. Trận địa bị bom đánh sát bên. Sức ép làm tai ù đi, đất đá rơi đầy mũ sắt. Nhưng khi lệnh bắn phát ra, tất cả lại tập trung tuyệt đối.
Khoảnh khắc đáng nhớ nhất với ông Bình là khi cả trận địa nghe tin B52 bị bắn rơi. Không ai reo hò ầm ĩ. Chỉ có những cái siết tay chặt hơn. Bởi họ hiểu: mỗi chiếc B52 bị hạ là hàng nghìn sinh mạng dưới mặt đất được cứu.
Những ngày đánh trả B52 là chuỗi ngày ngủ không trọn giấc, ăn vội trong hầm, luôn sẵn sàng hy sinh. Có đồng đội của ông Bình đã ngã xuống ngay bên trận địa. Mỗi lần như vậy, nỗi đau bị nén lại, bởi trận chiến chưa kết thúc.
Khi chiến dịch kết thúc, ông Bình mới cảm nhận rõ sự mệt mỏi dồn nén. Nhưng trên hết là niềm tự hào: người lính phòng không đã giữ được bầu trời Tổ quốc.
Sau chiến tranh, ông trở về quê làm ruộng. Nhưng mỗi khi nghe tiếng máy bay xé gió, ký ức về những đêm đánh trả B52 lại hiện về – ký ức về một thời người lính đã đứng dưới bầu trời lửa đạn để bảo vệ sự sống.



