CHIẾN SĨ GIẢI PHÓNG QUÊ HƯƠNG
Câu chuyện của người lính trở về chiến đấu trên chính mảnh đất quê hương, nơi mỗi con đường, mái nhà đều gắn với ký ức tuổi thơ.
Khi đơn vị ông Bùi Văn Tám nhận lệnh tiến công giải phóng khu vực đồng bằng nơi ông sinh ra, trong lòng ông có một cảm xúc rất khác: vừa là người lính, vừa là người con trở về.
Ông nhập ngũ năm 1968. Những năm hành quân xa quê, ông chỉ biết tin nhà qua vài dòng thư ngắn. Quê hương trong trí nhớ là con đường đất, bờ ao, lũy tre. Khi nghe địa danh quen thuộc trong mệnh lệnh chiến đấu, ông lặng người đi.
Cuộc tiến công diễn ra thận trọng. Địch vẫn còn chốt giữ ở một số vị trí. Ông Tám cùng tổ chiến đấu tiến vào làng lúc rạng sáng. Mọi thứ thân quen đến nghẹn ngào: gốc đa đầu làng, mái đình, con ngõ nhỏ dẫn vào xóm cũ.
Khi tiếng súng nổ, ông phải tự nhắc mình giữ đúng kỷ luật chiến đấu. Không được để tình cảm cá nhân chi phối nhiệm vụ. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nhà dân, ông lại nghĩ: “Không biết nhà mình có còn không?”
Sau nhiều giờ chiến đấu, làng được giải phóng. Người dân ùa ra, nhiều người nhận ra ông. Có tiếng gọi tên, có tiếng khóc. Mẹ ông từ trong nhà chạy ra, ôm chầm lấy con trai trong bộ quân phục lấm bùn.
Niềm vui ấy không trọn vẹn. Ông Tám biết, để có ngày trở về này, bao đồng đội đã ngã xuống. Trong niềm hạnh phúc đoàn tụ, ông vẫn mang theo nỗi lặng lẽ của người sống sót.
Sau giải phóng, ông tiếp tục công tác thêm một thời gian rồi xuất ngũ. Với ông, giải phóng quê hương không chỉ là chiến công, mà là khoảnh khắc người lính đã đặt dấu chấm cho một vòng đời chiến tranh – từ làng đi, rồi lại vì làng mà trở về.



