Cựu chiến binh

Chiến sĩ Hoàng Thị Sen – Chiến trường Nghệ An 1972

Hoàng Thị Sen tham gia hỗ trợ hậu phương tại Nghệ An năm 1972, trong giai đoạn miền Bắc phải hứng chịu những trận ném bom ác liệt. Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng công việc của cô và đồng đội cũng đầy hiểm nguy, đối mặt với bom đạn từng ngày

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Thị Sen tham gia hỗ trợ hậu phương tại Nghệ An năm 1972, trong giai đoạn miền Bắc phải hứng chịu những trận ném bom ác liệt. Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng công việc của cô và đồng đội cũng đầy hiểm nguy, đối mặt với bom đạn từng ngày. Cô nhớ lại:

“Ngày nào chúng tôi cũng nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Âm thanh ấy dường như đã trở thành một phần của cuộc sống. Mỗi khi còi báo động vang lên, tất cả lập tức bỏ lại công việc, chạy vội xuống hầm trú ẩn.

Có những lúc chưa kịp xuống hết, bom đã nổ, đất rung chuyển, bụi đất rơi lả tả xuống mái hầm, tim ai cũng thắt lại.”

Nhưng khi tiếng bom vừa ngớt, họ lại nhanh chóng quay trở lên mặt đất:

“Chúng tôi lao ra ngay sau mỗi trận bom, không kịp nghỉ ngơi. Khói bụi vẫn còn mù mịt, mùi khét của đất cháy và thuốc nổ vẫn nồng nặc.

Đất đá còn nóng hổi, nhưng ai cũng cố đào bới, gọi tên nhau, tìm kiếm những người bị vùi lấp dưới đống đổ nát.”

Công việc cứu hộ luôn căng thẳng và đầy áp lực:

“Có những lúc chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng gọi rất yếu, gần như tắt dần dưới lớp đất đá. Ai cũng dồn hết sức lực, đào thật nhanh bằng tay, bằng cuốc, bằng bất cứ thứ gì có trong tay.”

Một lần cứu hộ đã in sâu trong ký ức của cô:

“Hôm đó, sau một trận bom lớn, chúng tôi nghe thấy tiếng kêu khe khẽ dưới một ngôi nhà bị sập. Không ai bảo ai, tất cả cùng lao vào đào.

Tay trầy xước, đất đá cứ đổ xuống, nhưng không ai dừng lại. Khi kéo được người bị nạn ra, dù họ đã kiệt sức, nhưng vẫn còn sống, cả nhóm như vỡ òa. Có người bật khóc ngay tại chỗ.”

Những khoảnh khắc ấy khiến cô không thể quên:

“Có những ngày mệt đến rã rời, tay run lên vì kiệt sức, nhưng chỉ cần nghĩ dưới đống đổ nát kia vẫn còn người đang chờ được cứu, chúng tôi lại cố gắng.”

Trải qua những tháng ngày bom đạn, Hoàng Thị Sen nhận ra một điều giản dị mà sâu sắc:

“Trong chiến tranh, giữ được một mạng người không chỉ là cứu một con người, mà là giữ lại cả một gia đình, một niềm hy vọng.

Chính điều đó đã giúp chúng tôi không bao giờ lùi bước, dù hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu.”

Với cô, Nghệ An năm 1972 không chỉ là những ngày tháng bom đạn ác liệt, mà còn là nơi khắc sâu tình người, lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của những con người ở hậu phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn