Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾN SĨ KỂ CHUYỆN ĐỒNG ĐỘI

Hồi ức của người lính sống sót, mang theo trách nhiệm kể lại câu chuyện của những đồng đội đã ngã xuống, để họ không bị lãng quên trong hòa bình.

Hưng Yên25/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau chiến tranh, ông Vũ Văn Hưng trở về quê nhà với một suy nghĩ luôn thường trực: “Mình còn sống, thì phải kể thay những người đã nằm lại.” Với ông, kể chuyện đồng đội không phải để nhắc chiến công, mà để giữ cho họ còn hiện diện trong đời sống hôm nay.

Ông nhập ngũ năm 1967, chiến đấu ở nhiều địa bàn ác liệt. Trong suốt những năm đó, ông có không ít đồng đội thân thiết – những người cùng ăn chung nắm cơm, ngủ chung hầm, chia nhau từng ngụm nước. Khi chiến tranh qua đi, nhiều người trong số họ không trở về.

Có người hy sinh trong một trận đánh nhỏ, không ai kịp ghi chép. Có người mất vì sốt rét giữa rừng sâu, tên chỉ còn trong trí nhớ vài đồng đội. Ông Hưng nhớ từng gương mặt, từng thói quen nhỏ: người hay huýt sáo khi hành quân, người thích viết thư về nhà, người ít nói nhưng luôn đi đầu khi nguy hiểm.

Những năm đầu hòa bình, ông Hưng ít kể chuyện cũ. Nhưng càng về sau, ông càng thấy nỗi lo bị lãng quên. Ông bắt đầu ghi chép lại những gì mình nhớ: tên, quê quán, hoàn cảnh hy sinh của từng người. Có những chi tiết không còn chính xác tuyệt đối, nhưng tình cảm thì không sai.

Mỗi dịp gặp mặt cựu chiến binh, ông Hưng lại kể cho lớp trẻ nghe về đồng đội mình. Không phải để khơi lại đau thương, mà để nhắc rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng rất nhiều cuộc đời không kịp sống trọn.

Với ông, kể chuyện đồng đội là một bổn phận âm thầm. Đó là cách người lính còn sống giữ lời hứa không nói ra với những người đã ngã xuống: rằng họ sẽ không bị quên lãng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn