Chiến sĩ kể về ngày chiến thắng ở Điện Biên Phủ.
“Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, sau nhiều ngày chiến đấu liên tục, chúng tôi nghe tin các cứ điểm cuối cùng của quân Pháp lần lượt bị đánh chiếm. Khắp trận địa, anh em nhìn nhau, vừa mừng vừa như chưa dám tin rằng giờ phút ấy đã đến. Tiếng súng thưa dần, rồi im hẳn. Khi tiến vào khu trung tâm, chúng tôi nhìn thấy lá cờ chiến thắng tung bay trên trận địa. Nhiều đồng đội nắm chặt tay nhau, có người lặng lẽ cúi đầu nhớ đến những người đã ngã xuống trong suốt chiến dịch. Niềm vui chiến thắng luôn đi cùng nỗi xúc động và sự biết ơn đối với những đồng chí không còn có mặt để chứng kiến ngày hôm ấy. Tôi nhớ những tháng ngày kéo pháo qua núi, đào hào dưới mưa, những đêm thức trắng giữ trận địa và những bữa cơm vội giữa chiến hào. Bao gian khổ ấy giờ như ùa về trong một khoảnh khắc. Chúng tôi hiểu rằng chiến thắng này được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, lòng dũng cảm và sự hy sinh của quân và dân trên khắp mọi miền đất nước. Buổi tối hôm đó, đơn vị quây quần bên nhau trong căn hầm vừa chiếm được. Không có cờ hoa hay lễ mừng lớn, chỉ có những cái bắt tay, những nụ cười và niềm tin rằng cuộc kháng chiến đã bước sang một trang mới. Với tôi, ngày chiến thắng ở Điện Biên Phủ sẽ mãi là ký ức không bao giờ phai mờ, nhắc nhở rằng khi cả dân tộc đồng lòng, những điều tưởng như không thể vẫn có thể trở thành hiện thực.”


