Cựu chiến binh

Chiến sĩ Lâm Văn Hùng – Biên giới Tây Nam 1978

Lâm Văn Hùng tham gia chiến đấu tại biên giới Tây Nam năm 1978, trong những ngày tình hình căng thẳng, giao tranh diễn ra liên tục trên những cánh đồng ngập nước và vùng đất biên viễn đầy khắc nghiệt. Với anh, mỗi bước hành quân không chỉ là tiến về phía trước, mà còn là cuộc chiến với thiên nhiên và chính bản thân mình

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lâm Văn Hùng tham gia chiến đấu tại biên giới Tây Nam năm 1978, trong những ngày tình hình căng thẳng, giao tranh diễn ra liên tục trên những cánh đồng ngập nước và vùng đất biên viễn đầy khắc nghiệt. Với anh, mỗi bước hành quân không chỉ là tiến về phía trước, mà còn là cuộc chiến với thiên nhiên và chính bản thân mình. Anh nhớ lại:

“Chúng tôi hành quân qua những cánh đồng nước mênh mông, bùn lầy kéo chân xuống nặng trĩu. Có đoạn nước ngập đến đầu gối, bước chân vừa nhấc lên lại bị kéo xuống, đi rất vất vả.

Mỗi bước đi đều phải gắng sức, giữ đội hình, không để ai bị tụt lại phía sau.”

Không chỉ địa hình khó khăn, thời tiết cũng là một thử thách lớn:

“Ban ngày nắng cháy da, hơi nóng hắt lên từ mặt đất khiến ai cũng mệt mỏi. Đêm xuống, muỗi dày đặc, vo ve không ngớt. Có những lúc vừa mệt vừa buồn ngủ, nhưng không ai dám lơ là.”

Dù gian khổ, cả đơn vị vẫn giữ vững kỷ luật và tinh thần:

“Chúng tôi luôn đi sát nhau, quan sát từng động tĩnh xung quanh. Không ai rời đội hình, vì chỉ cần một người sơ suất, cả đơn vị có thể gặp nguy hiểm.”

Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị anh bất ngờ rơi vào tình huống nguy hiểm:

“Đạn nổ bất ngờ từ phía trước, rồi lan sang hai bên. Chúng tôi lập tức tản ra theo đội hình, tìm chỗ ẩn nấp và phản ứng lại.

Trong lúc đó, một đồng đội bị thương, ngã xuống giữa làn đạn.”

Không kịp suy nghĩ nhiều, anh cùng đồng đội lao vào cứu:

“Tôi và anh em nhanh chóng tiếp cận, kéo cậu ấy ra khỏi khu vực nguy hiểm. Dù đạn vẫn còn rít qua, nhưng không ai chùn bước.

Chúng tôi dìu cậu ấy lùi dần về phía sau, tìm nơi an toàn để băng bó.”

Sau khi tình huống lắng xuống, cả đơn vị mới có thể ngồi lại bên nhau:

“Chúng tôi ngồi thành vòng nhỏ, chia nhau từng ngụm nước ít ỏi. Không ai nói nhiều, nhưng ánh mắt ai cũng trầm lại.

Ai cũng hiểu rằng mình vừa đi qua ranh giới rất mong manh giữa sống và chết.”

Chính trong những khoảnh khắc ấy, anh nhận ra điều quý giá nhất:

“Giữa chiến tranh, có thể mất đi nhiều thứ, nhưng điều không bao giờ mất chính là tình đồng đội.

Chính sự tin tưởng và gắn bó ấy đã giúp chúng tôi đứng vững, vượt qua mọi hiểm nguy.”

Với Lâm Văn Hùng, biên giới Tây Nam năm 1978 không chỉ là chiến trường khốc liệt, mà còn là nơi khắc sâu một chân lý giản dị:

“Chiến tranh có thể chia cắt nhiều thứ, nhưng không thể chia cắt tình đồng đội.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn