CHIẾN SĨ LẤY THÂN LÀM GIÁ SÚNG
Trong những năm tháng "hoa lửa" của chiến dịch ĐôngXuân 1953 - 1954,
Trong những năm tháng "hoa lửa" của chiến dịch ĐôngXuân 1953 - 1954, có những con người đã biến cơ thểmình thành sắt đá để ngăn bước quân thù. Anh hùngBế Văn Đàn chính là hiện thân cho tinh thần thép ấy – một người con ưu tú của dân tộc Tày, người đã viết nênhuyền thoại từ một quyết định trong chớp mắt.Bế VănĐàn sinh năm 1931 tại Quảng Hòa, Cao Bằng. Giữalúc cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạnquyết liệt nhất, ông lên đường nhập ngũ.Trong trậnđánh tại Mường Pồn (Lai Châu) vào tháng 12/1953, đơn vị của ông có nhiệm vụ chặn đứng quân địch đểbảo vệ đội hình hành quân của ta. Cuộc chiến diễn ravô cùng không cân sức. Quân Pháp tập trung hỏa lựcmáy bay và pháo binh dội xuống trận địa, trong khiquân số của ta hao hụt dần sau những đợt tấn công liêntiếp của địch.Giữa lúc chiến sự gay go nhất, tiểu độicủa Bế Văn Đàn chỉ còn lại vài người. Khẩu súng máyđại liên – vũ khí quan trọng nhất để cầm chân địch – lạikhông thể hỏa lực được vì chân giá súng bị hỏng. Người xạ thủ cũng vừa hy sinh.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi quân địchđang tràn lên, Bế Văn Đàn đã không một chút do dự. Ông lao đến, nhấc hai chân giá súng đặt lên vai mìnhvà hô lớn:"Bắn! Hãy bắn thẳng vào đầu giặc!"
Đồng đội của ông, chiến sĩ Chu Văn Pù, còn đang bànghoàng vì sợ sức giật của súng sẽ làm nát vai anh em, nhưng Bế Văn Đàn kiên quyết: "Thù chí chết, khôngcho chúng nó thoát!".
Tiếng súng đại liên vang lên xối xả từ trên đôi vai củaBế Văn Đàn. Sức giật dữ dội của súng và hơi nóng phảra đã khiến vai ông sưng tấy, máu chảy thấm đẫm tấmáo chiến sĩ. Nhưng ông vẫn đứng vững như một bứctượng đồng, đôi mắt rực lửa căm thù nhìn về phíatrước.
Trận đánh ấy, quân ta đã đẩy lùi được đợt tấn công củađịch, nhưng Bế Văn Đàn đã hy sinh khi hai chân giásúng vẫn còn đặt chặt trên đôi vai gầy. Ông ngã xuốngở tuổi 22, khi tuổi đời còn xanh như cỏ rực rỡ dướinắng chiều Tây Bắc.
Câu chuyện của Bế Văn Đàn không chỉ là một chiếncông, nó là một biểu tượng về sự sáng tạo và lòng quảcảm tột cùng trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất. Hìnhảnh "lấy thân làm giá súng" đã đi vào thơ ca, nhạc họavà trở thành bài học vỡ lòng cho nhiều thế hệ về lòngyêu nước.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những cái tên như BếVăn Đàn sẽ mãi là ngọn lửa cháy trong tâm khảm củanhững người trẻ. Họ sống không phải để trở thành anhhùng, họ chỉ đơn giản là yêu mảnh đất mình đứng chânđến mức sẵn sàng biến thân xác mình thành một phầncủa chiến thắng.


