CHIẾN SĨ LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG
Hồi ức về một trận đánh ác liệt, khi người chiến sĩ đã dùng chính thân mình làm điểm tựa cho khẩu súng, giữ vững hỏa lực trước làn sóng tiến công của địch.
Trong chiến tranh, có những khoảnh khắc không có thời gian để suy nghĩ, chỉ có bản năng của người lính và ý thức giữ trận địa. Ông Trần Văn Lực vẫn nhớ rất rõ giây phút mình nằm ép xuống đất, lấy thân làm giá súng, giữa tiếng đạn xé gió.
Trận đánh diễn ra trong một đợt phản kích dữ dội của địch. Đơn vị ông Lực giữ một mỏm đất thấp nhưng có vị trí khống chế đường tiến quân. Hỏa lực trung liên của tổ ông là điểm tựa chính cho cả trung đội. Khi trận đánh nổ ra, đạn địch bắn dồn dập, mặt đất tung lên từng mảng.
Khẩu trung liên đặt trên bệ đất tạm. Nhưng chỉ sau vài loạt đạn, bệ bị bom phá sập. Nếu không bắn tiếp, địch có thể tràn lên. Trong tích tắc, ông Lực lao người lên phía trước, nằm sấp, đặt khẩu súng lên lưng mình, ghì chặt để xạ thủ tiếp tục bắn.
Sức nặng của súng, độ giật của mỗi loạt đạn dội thẳng xuống cơ thể. Đạn địch cày sát bên tai. Ông Lực không dám nhúc nhích. Mỗi lần súng nổ, ngực ông như bị ép xuống đất. Nhưng hỏa lực được giữ vững, địch bị chặn lại.
Có lúc, đồng đội hét lên bảo ông rút ra, nhưng ông chỉ lắc đầu. “Rút là mất chốt,” ông nói ngắn gọn. Trong đầu ông khi ấy không nghĩ đến bản thân, chỉ nghĩ đến không để địch vượt qua.
Trận đánh kéo dài đến khi địch rút lui. Khi tiếng súng thưa dần, ông Lực mới được kéo ra. Lưng ông bầm tím, vai rớm máu vì mảnh đạn. Nhưng chốt giữ được, đơn vị không bị vỡ đội hình.
Sau chiến tranh, ông Lực trở về đời thường. Có người hỏi ông có nghĩ mình là anh hùng không. Ông chỉ cười: “Lúc đó ai ở vị trí ấy cũng làm vậy.” Nhưng với đồng đội, hành động lấy thân mình làm giá súng ấy là minh chứng cho tinh thần người lính Việt Nam – sẵn sàng lấy thân che trận địa.



