Cựu chiến binh

Chiến sĩ Lê Thị Minh – Chiến trường Đồng Nai 1974

Lê Thị Minh là nữ chiến sĩ hoạt động tại vùng rừng cao su Đồng Nai năm 1974, nơi những hàng cây thẳng tắp tưởng chừng yên bình lại ẩn chứa vô vàn hiểm nguy của chiến tranh. Với cô, mỗi ngày trôi qua đều là sự thử thách về sức bền, lòng dũng cảm và ý chí kiên cường

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Thị Minh là nữ chiến sĩ hoạt động tại vùng rừng cao su Đồng Nai năm 1974, nơi những hàng cây thẳng tắp tưởng chừng yên bình lại ẩn chứa vô vàn hiểm nguy của chiến tranh. Với cô, mỗi ngày trôi qua đều là sự thử thách về sức bền, lòng dũng cảm và ý chí kiên cường. Cô nhớ lại:

“Chúng tôi di chuyển dưới những hàng cao su cao vút, thân cây xếp thẳng tắp như những bức tường dài vô tận. Ban ngày phải ẩn nấp, giữ im lặng tuyệt đối, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể bị phát hiện.

Đêm xuống, cả đơn vị mới bắt đầu hành quân. Đất đỏ bám đầy chân, gặp mưa thì nhão ra, trơn trượt, nhiều lúc đi được vài bước lại trượt ngược lại.”

Công việc của cô chủ yếu là vận chuyển lương thực và thuốc men – những thứ vô cùng quan trọng với chiến trường:

“Có những đêm phải gùi hàng đi suốt quãng đường dài. Vai đau rát như bị xé, dây gùi siết vào da đến rớm máu.

Chân mỏi nhừ, nhiều lúc run lên vì kiệt sức, nhưng không ai dám dừng lại. Ai cũng hiểu phía trước là đồng đội đang chờ từng gói lương thực, từng viên thuốc.”

Giữa những gian khổ ấy, tình người luôn là điểm tựa lớn nhất:

“Một lần, khi đang băng rừng, chúng tôi gặp một gia đình bị lạc giữa vùng giao tranh. Họ hoảng loạn, không biết đường nào để thoát ra.

Trẻ nhỏ thì khóc, người lớn thì mệt lả, ánh mắt đầy sợ hãi.”

Không chần chừ, cô và đồng đội lập tức giúp đỡ:

“Chúng tôi nhanh chóng dẫn họ theo những lối mòn quen thuộc trong rừng cao su. Vừa đi, vừa trấn an, động viên họ cố gắng.

Có đoạn đường trơn, chúng tôi phải dìu từng người, bế trẻ nhỏ qua những chỗ lầy lội.”

Hành trình ấy tuy gian nan nhưng đầy quyết tâm:

“Dù mệt, dù sợ, nhưng không ai bỏ cuộc. Chỉ cần nhìn nhau, chúng tôi hiểu rằng phải đưa họ ra khỏi nơi nguy hiểm bằng mọi giá.”

Khi đến được nơi an toàn, khoảnh khắc ấy khiến cô không thể nào quên:

“Nhìn họ ôm nhau, bật khóc vì đã thoát nạn, tôi cảm thấy mọi mệt nhọc như tan biến.

Trong giây phút đó, tôi hiểu rằng những gì mình trải qua đều xứng đáng.”

Từ những tháng ngày ấy, Lê Thị Minh đúc kết một điều giản dị mà sâu sắc:

“Trong chiến tranh, không phải chỉ có súng đạn và chiến đấu. Có những lúc, chỉ cần cứu được một người, giữ được một gia đình bình yên cũng đã là một chiến thắng.

Và chính điều đó đã tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi bước tiếp, dù con đường phía trước còn rất dài.”

Với cô, Đồng Nai năm 1974 không chỉ là nơi của gian khổ, mà còn là nơi khắc sâu tình người, trách nhiệm và trái tim đầy yêu thương của người chiến sĩ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn