Chiến sĩ Lê Văn Hải – Trận An Lộc 1972
Lê Văn Hải khi ấy vừa tròn 22 tuổi, được điều động tham gia trận An Lộc, nơi thành phố bị bao vây nghiêm trọng, bom đạn và pháo kích rải rác suốt ngày đêm. Hải nhớ rõ cảm giác lần đầu đặt chân lên chiến trường: mùi khói thuốc súng nồng nặc, đất đá tung tóe, và những con đường đầy rẫy hố bom.
Lê Văn Hải khi ấy vừa tròn 22 tuổi, được điều động tham gia trận An Lộc, nơi thành phố bị bao vây nghiêm trọng, bom đạn và pháo kích rải rác suốt ngày đêm. Hải nhớ rõ cảm giác lần đầu đặt chân lên chiến trường: mùi khói thuốc súng nồng nặc, đất đá tung tóe, và những con đường đầy rẫy hố bom.
“Chúng tôi phải di chuyển ban đêm, len lén giữa những con đường đổ nát, tránh máy bay trinh sát và xe tăng địch. Có hôm cả tiểu đội phải nằm trong hầm suốt 24 tiếng, không dám nhúc nhích, chỉ nghe tiếng bom nổ, tiếng súng và tiếng đồng đội hít thở. Mỗi người đều tự nhủ: giữ vững thành phố, giữ vững mạng sống cho dân.”
Ban đêm, khi mưa bão trút xuống, họ phải dựng lán tạm bằng tre, lá mục, dùng bạt và dây leo để che chắn. Nước mưa thấm vào người, lạnh đến buốt xương, nhưng tinh thần đồng đội và tình yêu quê hương vẫn luôn sưởi ấm trái tim mọi người. Hải nhớ những khoảnh khắc cả tiểu đội chia nhau từng viên gạo, từng miếng cá khô, cùng động viên nhau: “Cố lên, mai sẽ qua đêm bão này.”
Trong những ngày căng thẳng, tiếng cười nhỏ, cái vỗ vai hay ánh mắt đồng đội trở thành nguồn sức mạnh vô hình, giúp Hải và mọi người giữ bình tĩnh và kiên cường. Anh nhớ rõ những phút giây nín thở khi xe tăng địch tiến gần hầm, những tiếng nổ rung rền cả mặt đất và sự căng thẳng đến nghẹt thở. Nhưng họ biết, chỉ cần lùi bước là mất thành phố, mất mạng sống của dân, và mất cả những tấc đất quê hương.
“Chúng tôi học được cách kiên nhẫn, cách chịu đựng đói rét, sợ hãi và mất mát. Mỗi ngày trôi qua trên chiến trường là một bài học về lòng quả cảm và tinh thần đồng đội. Chính tình đồng đội, niềm tin vào lý tưởng và tình yêu quê hương đã giúp chúng tôi vượt qua mọi gian khổ.”
Những ký ức về An Lộc vẫn in đậm trong Hải: những con đường đổ nát, mưa bão táp vào mặt, ánh lửa leo lét trong hầm và những đồng đội sát cánh bên nhau. Những ký ức ấy trở thành ngọn lửa soi đường cho Hải suốt cuộc đời, nhắc nhở anh về tuổi trẻ dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu vô hạn dành cho Tổ quốc.



