Chiến sĩ Lê Văn Phúc – Trận Huế 1968
Lê Văn Phúc, khi ấy mới 21 tuổi, tham gia Trận Huế trong những ngày Tết Mậu Thân, khi thành phố chìm trong khói lửa và phố phường đổ nát.
Lê Văn Phúc, khi ấy mới 21 tuổi, tham gia Trận Huế trong những ngày Tết Mậu Thân, khi thành phố chìm trong khói lửa và phố phường đổ nát. Anh kể:
“Chúng tôi len lỏi qua từng con phố tan hoang, những ngôi nhà bị bom phá nát, tường đổ, cửa sắt méo mó, mảnh kính vỡ vương vãi khắp nơi. Bom nổ rền vang, súng liên thanh vang khắp các hẻm ngách, tim tôi đập mạnh nhưng không ai được chùn bước. Mưa tầm tã, bùn ngập đến đầu gối, áo quần ướt sũng, nhưng chúng tôi vẫn tiến lên, chia nhau từng hạt cơm khô, từng ngụm nước, động viên nhau: ‘Không ai được bỏ đồng đội.’
Một hôm, khi dẫn đường cho nhóm qua một con phố bị địch chiếm giữ, tôi phát hiện một đồng đội trượt chân giữa bùn và mảnh bom, bị thương nặng. Tôi phải dìu cậu ấy vào một hầm tạm, sơ cứu vết thương, dùng áo khô ép băng, rồi cùng đồng đội tiếp tục tiến lên. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rõ ràng rằng chiến tranh không chỉ là hỏa lực, mà còn là tình người và tinh thần đồng đội.
Những đêm canh gác bên đống lửa leo lét, nghe tiếng súng vang vọng, tiếng bom nổ xa gần, chúng tôi cùng kể nhau nghe những câu chuyện đời thường để xua đi nỗi sợ hãi. Mỗi ánh mắt trao nhau, mỗi lời động viên nhỏ đều như tiếp thêm sức mạnh. Chúng tôi hiểu rằng lòng yêu Huế, sự gắn kết với đồng đội và quyết tâm bảo vệ dân làng là thứ vũ khí mạnh nhất.
Tôi nhớ cảm giác khi nhìn những nụ cười vội của đồng đội sau mỗi trận chiến, ánh mắt biết ơn của dân làng mà chúng tôi bảo vệ. Trong những ngày đen tối ấy, tôi nhận ra rằng mỗi bước đi qua phố Huế, mỗi giây phút căng mình dưới hỏa lực địch đều là minh chứng cho tinh thần bất khuất, lòng quả cảm và tình đồng đội của những người lính trẻ.”



