Cựu Thanh niên xung phong

Chiến sĩ liên lạc

trọng trách người chiến sỹ liên lạc

Lai Châu23/02/2026sưu tầm đoàn xã tủa sín chải3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Phương, sinh ngày 15/10/1959. Nhập ngũ tại đơn vị Trường Hậu cần 2 vào ngày 8/1/1978 khi vừa tròn đôi mươi. Ngày ấy, rời quê hương vào Đà Nẵng huấn luyện, lòng vừa háo hức vừa hồi hộp. Khi rời quê nhà để bước vào môi trường quân ngũ, còn rất trẻ, mang theo bao bỡ ngỡ và quyết tâm cống hiến. Từ Đà Nẵng, bà được điều động ra Huế huấn luyện và đóng quân hơn một năm. Quãng thời gian ấy để lại trong bà nhiều kỷ niệm sâu đậm: những buổi sáng chạy bộ trong làn sương mỏng, những giờ tập luyện vất vả nhưng đầy khí thế, và những đêm cả đơn vị quây quần bên bếp lửa nghe tiếng đàn, tiếng hát át đi nỗi nhớ nhà. Dù cuộc sống còn thiếu thốn, đồng đội bên nhau lại luôn ấm áp, chan hòa. Sau thời gian ở Huế, bà được chuyển ra Bắc Giang nhận nhiệm vụ mới. Ở đây, bà công tác trong lực lượng thông tin liên lạc – một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Mỗi ngày, bà đi bộ ra thị trấn Vôi – Bắc Giang để lấy thư báo rồi mang về phát cho các tiểu đoàn. Không quản nắng mưa, đoạn đường quen thuộc dần trở thành một phần ký ức không thể quên. Ngoài ra, bà còn trực điện thoại tổng đài, nối liên lạc giữa các đơn vị, luôn phải nhanh nhạy, chính xác và bình tĩnh trong mọi tình huống. Những ngày nghỉ lễ, chúng tôi được tổ chức giao lưu văn nghệ, hát cho nhau nghe, cười đùa vui vẻ sau những giờ làm nhiệm vụ căng thẳng. Chính những khoảnh khắc giản dị ấy đã giúp tôi thêm yêu đời, yêu đồng đội. Nhìn lại, quãng thời gian quân ngũ là một phần tuổi trẻ đầy tự hào – nơi tôi học được sự kiên cường, trách nhiệm và tình đồng chí thiêng liêng mà suốt đời không bao giờ quên. lời kể của bà!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn