Cựu chiến binh

Chiến sĩ Ngô Văn Tiến – Trận Đắk Tô 1967

Ngô Văn Tiến vừa tròn 21 tuổi khi bước vào trận Đắk Tô, nơi rừng núi Tây Nguyên trở thành chiến trường khốc liệt, bom đạn nổ liên hồi, và cái chết luôn cận kề

Quảng Ninh05/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngô Văn Tiến vừa tròn 21 tuổi khi bước vào trận Đắk Tô, nơi rừng núi Tây Nguyên trở thành chiến trường khốc liệt, bom đạn nổ liên hồi, và cái chết luôn cận kề. Anh nhớ:

“Rừng núi tối như mực, sương dày đặc làm áo quần thấm ướt, bùn nhão đến cổ chân, khiến từng bước đi trở nên khó nhọc. Chúng tôi phải bò sát mặt đất để tránh hỏa lực địch, tai luôn lắng nghe từng tiếng lá xào xạc, tiếng cành cây gãy, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Có hôm, một quả bom rơi sát bên, đất đá văng tung tóe, đồng đội kế bên gục xuống, tôi phải lao tới, dìu cậu ấy vào một hố bom tạm bợ để băng bó vết thương. Trong những giây phút ấy, mỗi hạt cơm, từng ngụm nước trở thành cứu cánh, chúng tôi vừa ăn vừa động viên nhau: ‘Cố lên, vì đồng đội, vì dân, vì quê hương.’”

Những đêm nằm bên đống lửa leo lét, nghe tiếng vượn hú xa xa, lòng Tiến vừa sợ hãi vừa dâng lên quyết tâm. Hơi ấm từ lửa trại, mùi khói, tiếng rừng động khiến anh nhận ra: chiến tranh không chỉ là súng đạn, mà còn là sự tỉnh táo, nhẫn nại và tình người trong những ngày tăm tối nhất.

Một lần, khi di chuyển qua cánh rừng dày đặc, Tiến và đồng đội phát hiện một nhóm dân quân bị địch vây hãm. Không do dự, họ luồn rừng, né hỏa lực, dùng chiến thuật đánh lừa kẻ thù – tạo ra tiếng động giả, dẫn hướng địch đi lạc – để dẫn dân quân ra khỏi vòng vây. Khi nhóm dân quân an toàn, nhìn ánh mắt biết ơn và nụ cười mệt nhọc nhưng tràn đầy hy vọng, mọi mệt nhọc, nỗi sợ hãi tan biến, chỉ còn lại niềm tự hào và tình đồng đội sâu sắc.

Tiến còn nhớ những khoảnh khắc lặng yên hiếm hoi: những buổi sáng sương phủ trắng, tiếng chim rừng vang lên, ánh nắng xuyên qua tán lá rừng, và từng con suối nhỏ chảy róc rách. Trong những phút giây bình yên hiếm hoi ấy, anh cảm nhận rõ ràng rằng, dù chiến trường có khốc liệt thế nào, tình đồng đội, lòng quả cảm và quyết tâm bảo vệ dân làng vẫn là ngọn lửa thiêng liêng giữ cho họ đứng vững.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiến sĩ Ngô Văn Tiến – Trận Đắk Tô 1967 | Câu chuyện thời hoa lửa