Chiến sĩ Nguyễn Công Phúc – Chiến trường Thành cổ Quảng Trị 1972
Nguyễn Công Phúc tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, nơi được xem là một trong những chiến trường khốc liệt nhất trong cuộc kháng chiến. Với anh, từng ngày trôi qua tại đây đều là sự giằng co giữa sự sống và cái chết, nơi mà mỗi tấc đất đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả nước mắt.
Nguyễn Công Phúc tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, nơi được xem là một trong những chiến trường khốc liệt nhất trong cuộc kháng chiến. Với anh, từng ngày trôi qua tại đây đều là sự giằng co giữa sự sống và cái chết, nơi mà mỗi tấc đất đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả nước mắt. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi chiến đấu trong từng đoạn hào chật hẹp, từng bức tường đổ nát loang lổ dấu tích bom đạn. Đất đá bị cày xới không còn nguyên vẹn, hố bom chồng lên hố bom. Mưa xuống, tất cả biến thành bùn lầy đặc quánh, dính chặt vào chân, khiến mỗi bước đi đều nặng trĩu như mang theo cả sức nặng của chiến trường.
Có lúc, tôi nhìn quanh mà không nhận ra đâu là đường, đâu là hầm, tất cả chỉ là đất, nước và những mảng tường vỡ vụn. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, chúng tôi vẫn bám trụ, không ai lùi lại phía sau.”
Bom pháo dội xuống gần như không ngớt, ngày đêm nối tiếp nhau trong tiếng nổ chấn động.
“Tiếng pháo dội xuống liên tục, đất rung lên từng hồi, tai ù đi vì âm thanh chát chúa. Có những lúc tôi có cảm giác như mặt đất không còn chỗ nào nguyên vẹn, tất cả đều bị xé nát.
Nhưng giữa khói bụi mù mịt và tiếng nổ dồn dập ấy, chúng tôi vẫn bám chắc vị trí. Mỗi người một góc chiến hào, mắt không rời phía trước, tay luôn sẵn sàng. Không ai nói nhiều, chỉ cần nhìn nhau là đủ hiểu: phải giữ bằng được nơi này.”
Trong một trận đánh ác liệt, một đồng đội của anh bị thương nặng ngay bên cạnh.
“Cậu ấy trúng mảnh pháo, ngã xuống giữa chiến hào. Tôi và anh em lập tức lao tới, kéo cậu ấy vào một hầm trú ẩn tạm bợ. Bùn đất bám đầy người, tay run lên vì căng thẳng, nhưng chúng tôi vẫn cố gắng băng bó vết thương.
Thuốc men gần như không đủ, nước cũng ít ỏi, nhưng không ai bỏ cuộc. Chúng tôi thay nhau giữ cậu ấy tỉnh táo, động viên: ‘Cố lên, rồi sẽ qua thôi.’
Trong lúc đó, tiếng bom vẫn nổ phía trên đầu, đất đá rơi xuống lả tả, nhưng không ai rời vị trí. Chúng tôi chỉ biết một điều: phải giữ lấy sự sống cho đồng đội.”
Những ngày tháng ở Thành cổ Quảng Trị đã khắc sâu vào tâm trí Nguyễn Công Phúc những ký ức không thể phai mờ.
“Ở nơi đó, tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là chiến đấu với kẻ thù, mà còn là cuộc chiến để giữ lấy nhau, giữ lấy sự sống giữa ranh giới mong manh.
Chính tình đồng đội, sự tin tưởng và ý chí không lùi bước đã giúp chúng tôi đứng vững giữa nơi mà tưởng như không thể tồn tại.”
Trong ký ức của anh, Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một chiến trường, mà còn là biểu tượng của lòng kiên cường và sự hy sinh, nơi mỗi con người đã sống và chiến đấu bằng tất cả những gì mình có.



