Cựu chiến binh

Chiến sĩ Nguyễn Thị Bích – Chiến dịch Trị Thiên 1972

Nguyễn Thị Bích, nữ chiến sĩ trẻ, tham gia chiến dịch Trị Thiên khi bom đạn không ngớt rơi xuống làng mạc và chiến hào, làm cho từng ngôi nhà, từng tấc đất đều trở thành vùng nguy hiểm

Quảng Ninh05/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Bích, nữ chiến sĩ trẻ, tham gia chiến dịch Trị Thiên khi bom đạn không ngớt rơi xuống làng mạc và chiến hào, làm cho từng ngôi nhà, từng tấc đất đều trở thành vùng nguy hiểm. Cô kể lại:

“Chúng tôi sống trong những hầm đất tạm bợ, mái hầm dột, mưa thấm vào áo quần, lạnh thấu xương. Đất nhão nhoét, bùn dính khắp chân, mùi mồ hôi, thuốc súng và bùn đất hòa lẫn vào nhau, mỗi hơi thở đều nặng nhọc. Mỗi tiếng bom nổ, tiếng pháo rền vang đều làm tim tôi nhói lên. Nhưng không ai bỏ vị trí. Tôi cùng đồng đội từng bước chuyển lương thực, thuốc men từ hầm này sang hầm khác, từng túi gạo, từng lọ thuốc đều nâng niu như báu vật. Có hôm, phải lội qua cánh đồng ngập nước, bom rơi sát bên, tôi dìu một cụ già run rẩy và hai trẻ nhỏ, tim đập thình thịch, từng bước đi đều thấm mồ hôi và nỗi sợ hãi, nhưng chúng tôi vẫn kiên cường tiến tới, mỗi bước là một bước bảo vệ dân làng.”

Những đêm hiếm hoi yên tĩnh, Bích và đồng đội ngồi bên đống lửa leo lét, chia nhau miếng bánh khô, nhấm chút nước suối, nghe tiếng gió rừng rì rào và tiếng côn trùng đêm. Trong những khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, họ kể nhau nghe những câu chuyện đời thường về gia đình, về quê hương, về biển Quảng Trị để quên đi mùi bom đạn và giá rét.

Một lần, khi tuần tra gần rừng già, Bích phát hiện một đồng đội bị thương do mảnh pháo cày vào hố bom cũ. Cô lập tức chạy tới, băng bó vết thương, chia nước uống và động viên: “Cố lên, chúng ta sẽ vượt qua, không ai bỏ lại ai.” Khoảnh khắc đó, cô cảm nhận rõ ràng rằng tình đồng đội, lòng quả cảm và niềm tin vào lý tưởng chính là sức mạnh lớn nhất, mạnh hơn bất cứ vũ khí nào.

Bích còn nhớ những ngày cứu dân làng khỏi bom đạn, luồn rừng dẫn họ ra nơi an toàn, dắt từng người già, từng trẻ nhỏ, lòng run nhưng quyết tâm không hề lùi bước. Mỗi ánh mắt biết ơn, mỗi nụ cười mệt mỏi nhưng tràn hy vọng, đều khiến mọi sợ hãi, mệt nhọc tan biến, chỉ còn lại niềm tự hào và quyết tâm bảo vệ quê hương.

Trong chiến tranh, Bích nhận ra rằng những hầm trú ẩn tạm bợ, những con đường lầy lội hay những đêm bên đống lửa lạnh giá đều trở thành chứng nhân cho lòng dũng cảm, sự hy sinh thầm lặng và tinh thần quả cảm của những người lính trẻ. Chính thứ sức mạnh ấy giúp họ vượt qua bom đạn, đói rét, hiểm nguy và tiếp tục bảo vệ đồng bào và quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiến sĩ Nguyễn Thị Bích – Chiến dịch Trị Thiên 1972 | Câu chuyện thời hoa lửa