Cựu chiến binh

Chiến sĩ Nguyễn Thị Hòa – Chiến trường Đông Nam Bộ 1970

Nguyễn Thị Hòa là nữ chiến sĩ hoạt động tại chiến trường Đông Nam Bộ, nơi những rừng cao su bạt ngàn và vùng đất đỏ bazan trở thành dấu tích của bom đạn và những cuộc hành quân thầm lặng

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Hòa là nữ chiến sĩ hoạt động tại chiến trường Đông Nam Bộ, nơi những rừng cao su bạt ngàn và vùng đất đỏ bazan trở thành dấu tích của bom đạn và những cuộc hành quân thầm lặng. Cô nhớ lại:

“Chúng tôi di chuyển giữa những hàng cao su thẳng tắp, thân cây trắng nhạt nổi bật trong bóng đêm. Ban ngày phải ẩn nấp dưới những hầm tạm hoặc bụi rậm, chỉ khi trời tối mới dám tiếp tục hành quân. Đất đỏ bazan dính chặt vào chân, mưa xuống là trơn trượt, nhiều lúc ngã nhào mà không kịp đứng dậy, tay chân lấm đầy bùn.

Công việc của tôi là vận chuyển lương thực và thuốc men ra tiền tuyến. Có những đêm phải gùi hàng suốt quãng đường dài, vai đau rát như bị xé, chân run lên vì mệt, hơi thở gấp gáp. Nhưng mỗi khi nghĩ đến đồng đội đang chờ từng túi gạo, từng viên thuốc, tôi lại tự nhủ phải cố gắng thêm một bước, rồi thêm một bước nữa.”

Có lần, khi đang băng qua một khu rừng cao su vắng lặng, Hòa và đồng đội bất ngờ gặp một nhóm dân làng bị lạc giữa vùng giao tranh. Tiếng bom nổ vọng lại từ xa, ánh lửa loé lên giữa màn đêm khiến ai cũng hoảng sợ. Không chút do dự, cô cùng đồng đội nhanh chóng dẫn họ theo một lối mòn bí mật, luồn qua những hàng cây, tránh các khu vực nguy hiểm.

“Tôi vừa đi vừa dỗ dành những đứa trẻ đang khóc, nắm chặt tay một cụ già run rẩy. Mỗi bước đi đều căng thẳng, tim đập thình thịch, nhưng không ai quay lại. Chúng tôi chỉ biết tiến về phía trước, vì phía sau là hiểm nguy, còn phía trước là hy vọng.”

Khi đưa được mọi người ra khỏi vùng nguy hiểm, họ dừng lại bên một khoảng đất trống. Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bùn đất, xen lẫn những nụ cười nhẹ nhõm. Khoảnh khắc ấy khiến Hòa nghẹn lại, mọi mệt mỏi dường như tan biến.

Cô nhớ những đêm ngồi bên đống lửa nhỏ, cùng đồng đội chia nhau từng miếng cơm khô, nhấp chút nước, kể nhau nghe những câu chuyện đời thường để quên đi tiếng bom đạn. Chính những điều giản dị ấy đã giúp họ vượt qua những ngày tháng gian khổ nhất.

Hòa nhận ra rằng, giữa chiến trường khốc liệt, sức mạnh lớn nhất không phải là vũ khí, mà là lòng kiên cường, tình đồng đội và niềm tin vào những điều mình đang bảo vệ. Những bước chân lặng lẽ trong rừng cao su năm ấy không chỉ là hành trình chiến đấu, mà còn là hành trình của lòng dũng cảm và tình người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn