Chiến sĩ Nguyễn Thị Hồng – Chiến trường Quảng Bình 1967
Nguyễn Thị Hồng tham gia hỗ trợ hậu phương tại Quảng Bình năm 1967, trong những năm tháng miền Bắc phải hứng chịu các đợt ném bom ác liệt. Với cô, mỗi ngày trôi qua đều là cuộc chạy đua với thời gian và sự sống.
Nguyễn Thị Hồng tham gia hỗ trợ hậu phương tại Quảng Bình năm 1967, trong những năm tháng miền Bắc phải hứng chịu các đợt ném bom ác liệt. Với cô, mỗi ngày trôi qua đều là cuộc chạy đua với thời gian và sự sống. Cô nhớ lại:
“Ngày nào cũng vậy, trời còn chưa sáng hẳn đã nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Âm thanh ấy dần trở nên quen thuộc, nhưng chưa bao giờ thôi khiến tim tôi thắt lại.”
Những khoảnh khắc báo động luôn đầy căng thẳng:
“Mỗi khi còi báo động vang lên, tất cả mọi người đang làm việc gì cũng phải dừng lại, vội vã chạy xuống hầm trú ẩn. Có lúc vừa chạy vừa nghe tiếng bom rơi, mặt đất rung chuyển dưới chân.”
Sau mỗi trận bom, không ai chờ đợi:
“Khi tiếng máy bay vừa xa dần, chúng tôi lập tức lao lên mặt đất. Khói bụi còn chưa tan hết, đất đá vẫn nóng, mùi khét lan khắp nơi, nhưng ai cũng tranh thủ từng giây để cứu người.”
Một lần cứu hộ đã in sâu trong ký ức của cô:
“Giữa đống đổ nát, chúng tôi nghe thấy một tiếng gọi rất yếu. Không ai bảo ai, tất cả cùng lao vào đào bới bằng tay không, vừa đào vừa gọi tên người bị nạn.”
Cuộc chạy đua nghẹt thở với thời gian:
“Đất đá nặng trĩu, tay trầy xước, móng tay bật máu, nhưng không ai dừng lại. Ai cũng chỉ nghĩ một điều: phải cứu được người đang mắc kẹt dưới đó.”
Và rồi khoảnh khắc vỡ òa cũng đến:
“Khi kéo được một cụ già ra, dù còn rất yếu nhưng vẫn còn sống, tất cả chúng tôi như vỡ òa. Có người bật khóc ngay tại chỗ, có người chỉ đứng lặng mà nước mắt cứ chảy.”
Cô lặng giọng khi nhắc lại:
“Giữa bom đạn, không ai nghĩ đến bản thân. Chỉ cần cứu được một người, giữ lại được một sự sống, là chúng tôi đã có thêm động lực để tiếp tục.”
Những ngày tháng ấy đã khắc sâu trong lòng cô một niềm tin giản dị mà mạnh mẽ:
“Trong chiến tranh, giữ được một mạng người không chỉ là cứu một con người, mà là giữ lại cả một gia đình, một niềm hy vọng cho tương lai.”
Với Nguyễn Thị Hồng, Quảng Bình năm 1967 không chỉ là nơi của mất mát, mà còn là nơi tỏa sáng của tình người, lòng dũng cảm và sức sống kiên cường giữa bom đạn.



