Cựu chiến binh

Chiến sĩ Nguyễn Thị Thanh – Chiến trường Củ Chi 1968

Nguyễn Thị Thanh tham gia hoạt động tại Củ Chi năm 1968, nơi hệ thống địa đạo chằng chịt dưới lòng đất trở thành “mạch sống” của chiến trường. Với cô, những ngày tháng ấy là chuỗi thời gian sống giữa bóng tối, thiếu thốn và luôn cận kề hiểm nguy, nhưng cũng là nơi hun đúc nên ý chí kiên cường và tình đồng đội sâu sắc.

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Thanh tham gia hoạt động tại Củ Chi năm 1968, nơi hệ thống địa đạo chằng chịt dưới lòng đất trở thành “mạch sống” của chiến trường. Với cô, những ngày tháng ấy là chuỗi thời gian sống giữa bóng tối, thiếu thốn và luôn cận kề hiểm nguy, nhưng cũng là nơi hun đúc nên ý chí kiên cường và tình đồng đội sâu sắc. Cô nhớ lại:

“Chúng tôi sống và làm việc trong lòng đất, trong những đường hầm nhỏ hẹp, tối tăm, chỉ vừa đủ một người cúi mình di chuyển. Không khí trong hầm luôn thiếu thốn, nhiều lúc ngột ngạt đến khó thở, mồ hôi thấm ướt lưng áo, nhưng không ai rời vị trí.

Có những lúc phải ngồi im hàng giờ trong không gian chật chội, chỉ nghe tiếng thở của nhau và tiếng đất rơi lạo xạo từ trên xuống.”

Cuộc sống dưới lòng đất đòi hỏi sự kiên nhẫn và kỷ luật tuyệt đối.

“Ban ngày, chúng tôi phải giữ im lặng tuyệt đối. Mọi hoạt động gần như dừng lại, ai cũng cố gắng không tạo ra tiếng động, vì chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến vị trí bị lộ.

Chỉ đến khi đêm xuống, chúng tôi mới tranh thủ di chuyển, tiếp tế lương thực, chuyển tài liệu và liên lạc giữa các đơn vị. Những bước chân trong đêm luôn nhẹ nhàng, cẩn trọng, như hòa vào bóng tối.”

Một lần, địa đạo bị phát hiện và đánh phá, tình huống trở nên vô cùng nguy hiểm.

“Đất rung chuyển dữ dội, tiếng nổ dội xuống lòng hầm như muốn xé toạc không gian. Khói và bụi tràn vào các đường hầm, khiến mọi thứ trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Chúng tôi lập tức di chuyển sang các nhánh khác. Trong bóng tối dày đặc, mọi người phải bám sát nhau, vừa đi vừa dìu những người yếu hơn.”

Giữa hoàn cảnh ngột ngạt và căng thẳng, từng hành động đều phải thật nhanh nhưng cũng thật cẩn trọng.

“Có lúc chúng tôi phải bò trong bóng tối hoàn toàn, tay lần theo vách đất để định hướng. Không nhìn thấy gì, chỉ có thể cảm nhận bằng tay và bằng trí nhớ về từng đoạn hầm.

Tim đập dồn dập trong lồng ngực, nhưng không ai hoảng loạn. Tất cả đều cố giữ bình tĩnh, tin rằng nếu đi đúng hướng, chúng tôi sẽ tìm được lối ra.”

Sau những phút giây căng thẳng, khi thoát ra được khu vực an toàn, cảm xúc trong lòng cô dâng lên mạnh mẽ.

“Khi ánh sáng le lói xuất hiện ở cuối đường hầm, ai cũng thở phào nhẹ nhõm. Chúng tôi nhìn nhau, không cần nói gì nhiều, chỉ một ánh mắt cũng đủ hiểu rằng mình đã cùng nhau vượt qua nguy hiểm.”

Những ngày tháng trong lòng đất đã để lại trong Nguyễn Thị Thanh một niềm tin sâu sắc.

“Giữa bóng tối và hiểm nguy ấy, điều giữ chúng tôi vững vàng không phải là điều gì to lớn, mà chính là niềm tin và sự gắn bó với nhau.

Chỉ cần còn có đồng đội bên cạnh, chúng tôi có thể vượt qua tất cả.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn