Chiến sĩ Phạm Thị Oanh – Chiến trường Nam Định 1966
Phạm Thị Oanh tham gia lực lượng dân quân tự vệ bảo vệ quê hương trong những năm miền Bắc bị đánh phá ác liệt. Với cô, ký ức về những ngày tháng ấy là âm thanh của còi báo động và những lần chạy vội xuống hầm trú ẩn
Phạm Thị Oanh tham gia lực lượng dân quân tự vệ bảo vệ quê hương trong những năm miền Bắc bị đánh phá ác liệt. Với cô, ký ức về những ngày tháng ấy là âm thanh của còi báo động và những lần chạy vội xuống hầm trú ẩn. Cô nhớ lại:
“Ngày nào cũng nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Chúng tôi quen với việc đang làm dở công việc cũng phải lập tức chạy xuống hầm, không biết khi nào bom sẽ rơi.”
Sau mỗi trận bom, mọi người lại nhanh chóng quay trở lại mặt đất:
“Khói bụi còn chưa tan, đất đá vẫn nóng, nhưng chúng tôi đã lao ra. Người đào bới, người gọi nhau, tất cả đều cố gắng tìm kiếm những người bị mắc kẹt.”
Công việc cứu hộ diễn ra trong sự khẩn trương và quyết tâm:
“Chỉ cần còn một tia hy vọng, chúng tôi cũng không dừng lại. Tay trần bới đất, gạch đá cứa vào da nhưng không ai để ý.”
Một lần cứu người đã in sâu trong tâm trí cô:
“Chúng tôi phát hiện một em nhỏ bị kẹt dưới đống gạch đá. Tiếng khóc rất yếu, nhưng vẫn còn. Tất cả dồn sức đào thật nhanh, vừa làm vừa gọi để em không lịm đi.”
Khoảnh khắc đưa được em ra ngoài khiến mọi người vỡ òa:
“Em bé vẫn còn sống, dù rất yếu. Tiếng khóc lúc ấy như khiến tất cả chúng tôi nghẹn lại.”
Phạm Thị Oanh xúc động chia sẻ:
“Chính khoảnh khắc đó khiến tôi hiểu rằng, giữa bom đạn khốc liệt, sự sống mong manh nhưng cũng vô cùng quý giá. Và chỉ cần cứu được một người, mọi gian khổ đều trở nên xứng đáng.”



