Cựu chiến binh

Chiến sĩ Phạm Văn Hậu – Chiến trường An Giang 1978

Phạm Văn Hậu tham gia chiến đấu tại biên giới Tây Nam năm 1978, nơi những cánh đồng nước mênh mông, kênh rạch chằng chịt đã trở thành chiến trường khốc liệt. Với anh, mỗi ngày hành quân là một lần thử thách cả thể lực lẫn ý chí

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Văn Hậu tham gia chiến đấu tại biên giới Tây Nam năm 1978, nơi những cánh đồng nước mênh mông, kênh rạch chằng chịt đã trở thành chiến trường khốc liệt. Với anh, mỗi ngày hành quân là một lần thử thách cả thể lực lẫn ý chí. Anh nhớ lại:

“Chúng tôi hành quân qua những cánh đồng ngập nước kéo dài bất tận. Bùn lầy níu chặt từng bước chân, càng đi càng nặng trĩu. Có đoạn nước dâng lên ngang ngực, lạnh buốt, vừa phải giữ thăng bằng, vừa nâng cao súng để không bị ướt.”

Điều kiện sinh hoạt nơi đây vô cùng khắc nghiệt:

“Ban ngày nắng như đổ lửa, mặt nước phản chiếu ánh sáng chói đến nhức mắt. Mồ hôi chưa kịp khô thì lại ướt đẫm. Đêm xuống, muỗi dày đặc bủa vây, đốt sưng cả da thịt, nhưng không ai dám ngủ sâu vì luôn phải cảnh giác.”

Giữa những ngày gian khổ ấy, một nhiệm vụ khiến anh không thể nào quên:

“Trong một lần hành quân, đơn vị tôi phát hiện một nhóm dân đang mắc kẹt giữa vùng giao tranh. Họ hoảng loạn, bế theo con nhỏ, không biết phải đi đâu để thoát thân.”

Không một chút chần chừ, anh và đồng đội lập tức hành động:

“Chúng tôi nhanh chóng tiếp cận, trấn an họ rồi dẫn đi men theo những con rạch nhỏ, tránh xa khu vực nguy hiểm. Có đoạn nước sâu, phải dìu từng người, thậm chí cõng người già trên lưng để vượt qua.”

Hành trình ấy đầy căng thẳng:

“Ai cũng mệt, chân run lên vì kiệt sức, nhưng không ai dừng lại. Chỉ cần nhìn thấy sự lo lắng trong ánh mắt của người dân, chúng tôi lại có thêm động lực để bước tiếp.”

Khoảnh khắc đưa được họ ra khỏi vùng nguy hiểm khiến anh xúc động:

“Khi đến nơi an toàn, họ quay lại nắm chặt tay chúng tôi, ánh mắt đầy biết ơn. Lúc đó, tôi mới thấy lòng mình nhẹ đi, mọi mệt mỏi dường như tan biến.”

Phạm Văn Hậu lặng giọng khi nhớ lại:

“Giữa chiến tranh, có những điều giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa. Chỉ cần cứu được người dân, giữ được sự bình yên cho họ, thì mọi gian khổ mình trải qua đều xứng đáng.”

Với anh, An Giang năm 1978 không chỉ là chiến trường, mà còn là nơi khắc sâu tình người, tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên cường của người lính nơi biên giới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn