Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾN SĨ PHÁO BINH BẮN RƠI MÁY BAY

Hồi ức của người chiến sĩ pháo binh phòng không trực tiếp tham gia trận đánh bắn rơi máy bay địch, bảo vệ trận địa và lực lượng mặt đất.

Hưng Yên17/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với người lính pháo binh phòng không, kẻ thù không ở trước mặt, mà ở trên cao. Ông Nguyễn Văn Toàn vẫn nhớ rất rõ cảm giác ngước nhìn bầu trời, căng mắt theo dõi từng chấm đen đang lao tới với tiếng rít xé gió.

Đơn vị ông Toàn được bố trí bảo vệ một khu vực tập trung lực lượng và kho tàng. Trận địa pháo được ngụy trang kỹ, nhưng vẫn là mục tiêu đánh phá thường xuyên. Mỗi khi còi báo động vang lên, cả kíp pháo vào vị trí trong tích tắc, không ai nói nhiều, mọi thao tác đã thành phản xạ.

Máy bay địch thường vào theo tốp, bay thấp để ném bom chính xác. Khi đó, pháo thủ phải bình tĩnh bám mục tiêu, tính toán tốc độ, hướng bay. Ông Toàn là người nạp đạn. Công việc tưởng như đơn giản, nhưng đòi hỏi nhanh và chính xác tuyệt đối. Đạn nặng, nóng, tay phải làm liên tục, mồ hôi chảy ròng ròng.

Trong một trận đánh lớn, máy bay địch bổ nhào thẳng vào khu vực trận địa. Đạn nổ chát chúa, đất đá văng khắp nơi. Có lúc, sức ép bom làm ông Toàn choáng váng. Nhưng mệnh lệnh vang lên: “Bám mục tiêu!” Cả kíp pháo tiếp tục bắn.

Rồi một khoảnh khắc đáng nhớ: một chiếc máy bay trúng đạn, khói đen phụt ra, lao chếch sang bên rồi rơi xuống xa xa. Cả trận địa hò reo, nhưng chỉ trong giây lát, vì máy bay khác vẫn đang tiếp tục tấn công. Ông Toàn kể: “Vui đấy, nhưng không được mất tập trung.”

Sau trận đánh, khi yên tiếng súng, ông mới cảm nhận rõ sự mệt mỏi. Tai ù, tay run, áo quần lấm đầy đất. Nhưng niềm vui lớn nhất là trận địa và lực lượng được bảo vệ an toàn.

Sau chiến tranh, ông Toàn trở về quê, sống giản dị. Nhưng mỗi lần nghe tiếng máy bay bay qua, ký ức bắn rơi máy bay lại hiện về – ký ức về một thời người lính đã đối đầu với bầu trời bằng ý chí thép.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn