CHIẾN SĨ PHÒNG KHÔNG BẢO VỆ HÀ NỘI
Hồi ức của người chiến sĩ phòng không trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ Hà Nội trong những đợt không kích ác liệt của không quân Mỹ.
Với ông Đỗ Văn Thịnh, Hà Nội những năm chiến tranh không chỉ có tiếng chuông nhà thờ hay tàu điện leng keng, mà còn có tiếng còi báo động xé toang màn đêm và tiếng bom rung chuyển mặt đất. Ông là một trong những người lính phòng không đã đứng giữa Thủ đô để giữ bầu trời.
Ông nhập ngũ năm 1966, được điều về lực lượng phòng không bảo vệ Hà Nội. Khi ấy, không quân Mỹ liên tục mở các đợt đánh phá, đặc biệt ác liệt vào cuối những năm 1960 và cao điểm là năm 1972. Nhiệm vụ của đơn vị ông là bảo vệ các mục tiêu trọng yếu: khu dân cư, nhà máy, cầu đường, cơ quan đầu não.
Trận địa phòng không thường đặt xen kẽ trong khu dân cư. Điều đó khiến trách nhiệm của người lính càng nặng nề: bắn chính xác, không để đạn lạc gây nguy hiểm cho dân. Mỗi khi có báo động, ông Thịnh cùng kíp chiến đấu lập tức vào vị trí. Tất cả thao tác đã trở thành phản xạ.
Những đêm máy bay B52 rải thảm, bầu trời Hà Nội đỏ rực. Tiếng nổ dồn dập, mặt đất rung chuyển. Trong hầm pháo, ông Thịnh cảm nhận rõ sức ép bom dội vào lồng ngực. Nhưng mệnh lệnh vẫn vang lên: “Bám mục tiêu!”
Có lần, sau một loạt bắn, kíp pháo phát hiện một chiếc máy bay trúng đạn, bốc cháy. Cả trận địa phấn chấn, nhưng không ai rời vị trí. Ông Thịnh kể: “Bắn rơi được một chiếc là mừng, nhưng còn nhiều chiếc khác.”
Sau mỗi đợt không kích, ông cùng đồng đội chạy ngay vào khu dân cư, giúp dân dập lửa, đào bới cứu người. Có đêm vừa chiến đấu xong đã phải làm công tác cứu hộ đến sáng. Mệt mỏi chồng chất, nhưng không ai than vãn.
Khi chiến tranh kết thúc, Hà Nội bước vào những ngày yên bình. Ông Thịnh trở về quê, mang theo ký ức bảo vệ bầu trời Thủ đô – ký ức về một thời người lính đã đứng giữa lòng Hà Nội, lấy thân mình làm lá chắn cho thành phố.



