Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾN SĨ TẢI THƯƠNG GIỮA LỬA ĐẠN

Hồi ức của người chiến sĩ quân y trực tiếp băng bó, cáng thương binh ra khỏi trận địa giữa bom đạn ác liệt, giành giật sự sống cho đồng đội.

Hưng Yên25/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với ông Nguyễn Văn Dũng, chiến trường không chỉ là nơi nổ súng. Đó còn là nơi sự sống và cái chết giằng co từng phút, và người lính quân y phải chạy đua với thời gian giữa lửa đạn. Ông Dũng nhớ rất rõ những ngày tải thương, khi mỗi bước chân tiến lên phía trước đều có thể là bước cuối cùng.

Ông nhập ngũ năm 1967, được đào tạo quân y trong thời gian ngắn rồi đưa ra chiến trường. Công việc của ông là theo sát đơn vị chiến đấu, khi có thương binh thì lập tức tiếp cận, sơ cứu và cáng ra tuyến sau. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế là đối diện bom đạn không kém gì bộ binh xung phong.

Có những trận đánh, thương binh nằm ngay trong làn đạn. Ông Dũng cùng đồng đội phải bò sát đất, lợi dụng từng hố bom để tiếp cận. Mỗi lần nghe tiếng pháo rít qua đầu, ông chỉ kịp nằm ép xuống, rồi lại bật dậy làm tiếp. Trong đầu ông lúc đó chỉ có một ý nghĩ: đưa được đồng đội ra khỏi trận địa càng nhanh càng tốt.

Sơ cứu trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Băng gạc không đủ, nhiều khi phải xé áo làm băng. Thuốc giảm đau rất ít, chủ yếu động viên tinh thần thương binh. Có người đau đến lịm đi, ông Dũng vừa băng bó vừa gọi tên, giữ cho họ tỉnh táo.

Cáng thương binh ra tuyến sau là đoạn nguy hiểm nhất. Đường đi gập ghềnh, bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Có lần, khi đang cáng một đồng đội bị thương nặng, bom nổ gần đó, sức ép hất cả ba người xuống đất. Ông Dũng bò dậy trước tiên, kiểm tra thương binh rồi tiếp tục đi, không dám chậm một phút.

Không phải ca nào cũng thành công. Có những thương binh trút hơi thở cuối cùng ngay trên cáng. Những lúc ấy, ông Dũng phải nuốt nước mắt, đặt đồng đội xuống, rồi quay lại làm nhiệm vụ tiếp theo. “Nếu dừng lại, người khác sẽ không được cứu,” ông nói.

Sau chiến tranh, ông Dũng trở về quê, làm nghề y tại địa phương. Nhưng ký ức tải thương giữa lửa đạn vẫn theo ông suốt đời – ký ức về một thời người lính đã giành giật sự sống cho đồng đội bằng chính sinh mạng mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn