Chiến sĩ Trần Thị Mai Anh – Chiến trường Quảng Bình 1972
Trần Thị Mai Anh tham gia hỗ trợ tại Quảng Bình năm 1972, trong những ngày quê hương trở thành trọng điểm bị ném bom ác liệt. Với cô, chiến trường không chỉ là nơi có tiếng súng, mà còn là nơi từng mái nhà, từng con đường đều mang dấu vết của chiến tranh
Trần Thị Mai Anh tham gia hỗ trợ tại Quảng Bình năm 1972, trong những ngày quê hương trở thành trọng điểm bị ném bom ác liệt. Với cô, chiến trường không chỉ là nơi có tiếng súng, mà còn là nơi từng mái nhà, từng con đường đều mang dấu vết của chiến tranh. Cô nhớ lại:
“Quê tôi ngày nào cũng vang lên tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Âm thanh đó trở nên quen thuộc đến mức chỉ cần nghe từ xa là ai cũng biết phải chuẩn bị.
Mỗi lần còi báo động vang lên, mọi người lập tức chạy xuống hầm trú ẩn. Có lúc đang ăn dở bữa cơm, có lúc đang làm việc ngoài đồng, tất cả đều bỏ lại phía sau, chỉ kịp lao xuống hầm trong vội vã.”
Cuộc sống giữa bom đạn khiến mọi sinh hoạt đều bị đảo lộn, nhưng không ai cho phép mình gục ngã.
“Khi tiếng bom tạm ngớt, chúng tôi lại nhanh chóng lên mặt đất. Khói bụi vẫn còn lảng bảng trong không khí, mùi đất cháy, mùi thuốc nổ nồng nặc.
Không ai bảo ai, mọi người lập tức tản ra, người dọn dẹp, người tìm kiếm, người gọi tên nhau để xem còn ai mắc kẹt.”
Một lần, sau một trận bom lớn, ký ức ấy in sâu trong tâm trí cô như một dấu mốc không thể quên.
“Hôm đó, bom rơi dồn dập hơn mọi ngày. Khi tiếng nổ vừa dứt, cả khu vực gần như chìm trong khói bụi. Mặt đất bị xới tung, nhà cửa đổ sập, cây cối gãy đổ ngổn ngang.
Tôi cùng anh em lao vào khu vực bị đánh trúng. Khói bụi mù mịt, mắt cay xè, nhưng không ai dừng lại.”
Giữa đống đổ nát, họ bắt đầu cuộc chạy đua với thời gian để cứu người.
“Chúng tôi đào bới bằng tay, bằng xẻng, vừa làm vừa gọi lớn tên những người còn mắc kẹt. Có lúc nghe thấy tiếng yếu ớt đáp lại từ dưới lớp đất đá, ai cũng như được tiếp thêm sức lực.
Khi kéo được một người ra, cả nhóm vỡ òa, vừa mừng vừa vội đưa họ đi cấp cứu. Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, chúng tôi lại tiếp tục đào bới, vì biết rằng vẫn còn người ở dưới đó.”
Những giờ phút ấy là sự thử thách cả về thể lực lẫn tinh thần.
“Có lúc mệt lả, tay run lên vì kiệt sức, lưng đau nhức, nhưng không ai dừng lại. Chỉ cần nghĩ rằng dưới đống đổ nát kia vẫn còn người đang chờ được cứu, chúng tôi lại gắng thêm một chút, cố thêm một chút nữa.”
Khi mọi thứ dần lắng xuống, cảm xúc trong lòng cô đọng lại thành những suy nghĩ sâu sắc.
“Có những người được cứu sống, có những người không kịp nữa… Những khoảnh khắc đó khiến tôi vừa đau xót, vừa càng thêm quyết tâm.
Tôi hiểu rằng, trong chiến tranh, mỗi sự sống được giữ lại đều quý giá vô cùng.”
Những ngày tháng ấy đã để lại trong Trần Thị Mai Anh một niềm tin không thể phai mờ.
“Dù bom đạn có tàn phá đến đâu, con người vẫn không khuất phục. Chúng tôi có thể mất nhà cửa, mất đi nhiều thứ, nhưng không bao giờ mất đi ý chí.
Chính tinh thần đó đã giúp chúng tôi đứng vững, vượt qua sợ hãi và tiếp tục sống, tiếp tục bảo vệ quê hương.”
Trong ký ức của cô, Quảng Bình năm 1972 không chỉ là nơi của mất mát và đau thương, mà còn là minh chứng rõ ràng nhất cho sự kiên cường, lòng nhân ái và sức mạnh của con người Việt Nam trong những ngày gian khó nhất.



