Chiến sĩ Trần Thị Nhung – Chiến dịch Quảng Trị 1972
Trần Thị Nhung, nữ chiến sĩ trẻ, tham gia chiến dịch Quảng Trị khi bom đạn không ngừng nã xuống các làng mạc và chiến hào
Trần Thị Nhung, nữ chiến sĩ trẻ, tham gia chiến dịch Quảng Trị khi bom đạn không ngừng nã xuống các làng mạc và chiến hào. Cô kể:
“Mỗi ngày chúng tôi sống trong hầm trú ẩn tạm bợ, mái hầm dột, đất nhão nhoét, mưa ngấm qua áo quần, lạnh thấu xương. Tiếng bom pháo vang rền như rung cả nền đất, tim tôi đập thình thịch nhưng không ai rời vị trí. Chúng tôi tiếp tế lương thực, thuốc men cho đồng đội và dân làng, từng túi gạo, từng lọ thuốc đều được nâng niu như báu vật. Có hôm, mưa ngập cả cánh đồng, tôi dìu một cụ già run rẩy và hai trẻ nhỏ qua nước lạnh, bom rơi cách vài mét, từng bước đi đều phải tính toán cẩn thận. Tim đập mạnh, mồ hôi trộn với mưa, nhưng niềm tin và trách nhiệm giúp tôi bước tiếp.”
Những buổi tối bên đống lửa leo lét, Nhung và đồng đội chia nhau miếng cơm khô, nhấm chút nước suối, kể nhau nghe những câu chuyện về nhà, về những ngày yên bình để xua đi nỗi sợ hãi. Có lần, cô phát hiện một đồng đội bị thương, lập tức lấy băng bó, chia nước và động viên: “Cố lên, chúng ta sẽ vượt qua.” Mỗi hành động nhỏ như vậy vừa cứu sống đồng đội, vừa tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho cả nhóm.
Nhung nhớ rõ cảm giác khi dẫn dân làng ra khỏi vùng nguy hiểm: ánh mắt biết ơn, những bàn tay run rẩy nhưng siết chặt tay cô, nụ cười mệt mỏi nhưng tràn hy vọng. Trong chiến tranh, cô nhận ra rằng sức mạnh không phải ở súng đạn mà ở lòng quả cảm, niềm tin vào lý tưởng và tình đồng đội, thứ giúp họ vượt qua bom đạn, đói rét và hiểm nguy, để bảo vệ đồng bào và quê hương.
Mỗi hầm trú ẩn, mỗi cánh đồng ngập nước, mỗi con đường rừng ở Quảng Trị đều là chứng nhân cho lòng dũng cảm và tinh thần kiên cường của những người chiến sĩ như Trần Thị Nhung, những trái tim bất khuất trong thời khắc đen tối nhất.



