Chiến sĩ Trần Thị Thu – Chiến trường Đồng Tháp 1971
Trần Thị Thu hoạt động tại vùng Đồng Tháp năm 1971, nơi những cánh đồng lau sậy bạt ngàn và vùng đất ngập nước tạo nên một chiến trường vừa hiểm trở vừa khắc nghiệt. Với cô, mỗi bước chân là một thử thách, nhưng cũng là hành trình của trách nhiệm và lòng nhân ái.
Trần Thị Thu hoạt động tại vùng Đồng Tháp năm 1971, nơi những cánh đồng lau sậy bạt ngàn và vùng đất ngập nước tạo nên một chiến trường vừa hiểm trở vừa khắc nghiệt. Với cô, mỗi bước chân là một thử thách, nhưng cũng là hành trình của trách nhiệm và lòng nhân ái. Cô nhớ lại:
“Chúng tôi di chuyển giữa những cánh đồng lau sậy cao quá đầu người, tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn. Có những đoạn nước ngập sâu, phải dò từng bước một để không bị lún xuống bùn.”
Địa hình và thời tiết khiến cuộc sống trở nên vô cùng gian nan:
“Ban ngày nắng gắt như thiêu đốt, hơi nước bốc lên khiến không khí ngột ngạt. Đêm xuống lại lạnh và ẩm, sương phủ dày, quần áo lúc nào cũng ướt. Nhưng dần dần, ai cũng quen với việc phải bám trụ, không rời vị trí.”
Giữa những ngày gian khổ ấy, một lần làm nhiệm vụ khiến cô không thể nào quên:
“Trong lúc di chuyển, chúng tôi bắt gặp một nhóm trẻ nhỏ bị lạc giữa đồng. Các em hoảng sợ, ôm chặt lấy nhau và khóc không ngừng.”
Không một chút chần chừ, cô và đồng đội lập tức giúp đỡ:
“Chúng tôi nhẹ nhàng trấn an, dỗ dành từng em, rồi dẫn các em đi theo những lối mòn an toàn xuyên qua lau sậy.”
Hành trình ấy không hề dễ dàng:
“Có em mệt quá không thể đi nổi, tôi phải bế trên tay suốt một quãng đường dài. Dù vai đau, chân mỏi, nhưng nhìn các em dần bình tĩnh lại, tôi lại có thêm sức để bước tiếp.”
Khoảnh khắc đến nơi an toàn là điều cô luôn ghi nhớ:
“Khi các em được đoàn tụ với gia đình, tiếng khóc chuyển thành tiếng cười, ai cũng ôm chầm lấy nhau. Tôi đứng nhìn mà thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ.”
Cô xúc động chia sẻ:
“Trong chiến tranh, có những niềm vui rất giản dị. Chỉ cần thấy người khác bình an, mọi mệt nhọc, hiểm nguy mình trải qua đều trở nên nhỏ bé.”
Với Trần Thị Thu, Đồng Tháp năm 1971 không chỉ là nơi của gian khổ, mà còn là nơi khắc sâu tình người, sự hy sinh thầm lặng và lòng yêu thương giữa những ngày tháng chiến tranh khốc liệt.



