Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾN SĨ VƯỢT BIỂN VÀO NAM

Hồi ức của người lính tham gia các chuyến vượt biển bí mật, vận chuyển vũ khí, cán bộ từ miền Bắc vào miền Nam trong điều kiện phong tỏa gắt gao của địch.

Hưng Yên25/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với ông Lưu Văn Tám, biển không chỉ là nơi mưu sinh như thời còn ở quê, mà trong chiến tranh, biển trở thành con đường sinh tử. Mỗi chuyến vượt biển vào Nam là một lần đặt mạng sống lên mũi thuyền, nơi không có chiến hào, không có điểm tựa, chỉ có sóng gió và sự truy đuổi của kẻ thù.

Ông Tám nhập ngũ năm 1965, được tuyển chọn vào lực lượng vận tải biển bí mật. Công việc của ông là cùng đồng đội đi tàu gỗ nhỏ, chở vũ khí, thuốc men và cán bộ vào chiến trường miền Nam. Những con tàu không số, không đèn, không dấu hiệu nhận biết – chỉ có lòng tin và kỷ luật tuyệt đối.

Mỗi chuyến đi đều được chuẩn bị kỹ lưỡng. Thời gian xuất phát thường vào đêm tối, lợi dụng con nước và thời tiết xấu để tránh máy bay trinh sát. Trên tàu, mọi người hạn chế nói chuyện. Ánh sáng bị che kín. Tiếng máy phải điều chỉnh sao cho nhỏ nhất.

Nguy hiểm lớn nhất là bị phát hiện giữa biển khơi. Có lần, tàu của ông Tám gặp tàu tuần tra địch. Cả con tàu tắt máy, thả trôi theo sóng. Mọi người nằm im, nghe rõ tiếng động cơ địch chạy vòng quanh. Chỉ cần một ánh đèn lóe lên, mọi thứ sẽ kết thúc. May mắn, địch rời đi.

Biển cũng là kẻ thù. Có chuyến gặp bão lớn, sóng đánh tràn boong. Nước mặn tạt vào mặt rát buốt. Tàu chòng chành như muốn lật. Ông Tám cùng anh em thay nhau tát nước, giữ lái, không ai rời vị trí. Trong cơn bão, không ai nói đến cái chết, chỉ nghĩ đến giữ tàu và hàng.

Khi cập bến an toàn, giao hàng xong, ông Tám mới thở phào. Nhưng niềm vui ngắn ngủi, vì lại chuẩn bị cho chuyến đi tiếp theo. “Biển còn phong tỏa là còn phải đi,” ông nói.

Sau chiến tranh, ông Tám trở về quê, sống bằng nghề biển. Nhưng mỗi lần ra khơi, ông lại nhớ những chuyến vượt biển vào Nam – nơi người lính đã đi giữa sóng gió để nối liền hai miền đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn