CHIẾN THẮNG BA RÀI VÀ KỈ NIỆM ĐỒNG ĐỘI

CHIẾN THẮNG BA RÀI VÀ KỈ NIỆM ĐỒNG ĐỘI
Chiến tranh vào những năm 1967 - 1975. Ông tôi là một trong những người chiến sĩ đã tham gia cuộc chiến tranh "Chiến Thắng Ba Rài" tại xã Cẩm Sơn, Cái Lậy, Tiền Giang (15/9/1967) khi chỉ vừa chưa đủ tuổi. Ông là Nguyễn Ngọc Kiểm sinh năm 1951. Ông tham gia khi còn chưa đủ tuổi đến khi ông đã trải qua những sự chiến thắng và chứng kiến được hoà bình đến bây giờ. Vào những năm chiến tranh ấy, ông tôi đã nhập ngũ khi vừa 16 tuổi vì ông muốn có thể giúp đỡ đất nước từ Bắc vào Nam. Chính ông là người tham gia một góc của cuộc chiến tranh Ba Rài. Theo như lời ông tôi chia sẽ lúc ấy những người chiến sĩ từ trên rừng xuống sông Ba Rài, lúc ấy vừa mưa lớn vừa ngập và lạnh, nước dưới sông thì đã ngập qua ngực và nước chảy siết không cầm được cuốc xẻng được nên phải rút lên bờ lại nhưng không may một người đồng đội thân có máy nổ đã bị nước cuốn trôi đi. Sau khi kết thúc và giành được độc lập, ông tôi và tất cả những người còn sống sót trên chiến trường đúng ngày 30/4/1975 đã có mặt tại Dinh Độc Lập và chứng kiến được ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước.
Những ngày chiến tranh ông tôi có rất nhiều kĩ niệm đáng giá với đồng đội. Kỉ niệm vui buồn cái nào cũng có cả những ông vẫn không thể quên kỉ niệm vui của sự không nghe lời của đồng đội nhỏ tuổi và kỉ niệm buồn về sự may mắn ngày ấy. Nói về ngày chiến tranh đói khát của chiến sĩ vào năm 1972, ông tôi và một người đồng đội nhỏ tuổi tên Thống - người ở Thái Bình đi đào sắn để ăn vì quá đói. Khi đào được vài củ sắn nhưng không thể luộc trên mặt đất và cũng không có nồi để luộc, ông tôi và người lính ấy đã đào 1 cái hầm chữ A và luộc sắn trên cái thùng đại liên để luộc. Ông tôi có nhắc bác Thống rằng đừng có đậy nắp thùng lại nhưng bác Thống không nghe đậy lại, sau khi bác Thống nói với ông tôi thì đã đi coi thùng sắn nhưng lại bị nổ lên vì trong không gian kín và áp suất cao nên đã gây ra vụ nổ vì không nghe lời của ông tôi, bác Thống hốt hoảng hả kêu thùng sắn nổ làm ông tôi cũng hết hồn theo nhưng sau vụ việc đó thì bác Thống chỉ bị bỏng nhẹ và không bị gì khác và cũng rút được kinh nghiệm ấy. Có vui thì cũng có buồn, hôm ấy ngày ra trận của tiểu đội nhưng đồng chú Lê Văn Thắng ở Thanh Hóa bị sốt rét. Vì thấy thương cho người đồng chí, ông tôi đã đi thay cho bác Thắng nhưng không may địch thả bom xuống trúng cái hầm của bác Thắng nằm, lực nổ lớn đến mức đồng đội không thể tìm được thi thể nguyên vẹn của bác ấy. Ông tôi bảo rằng:" Nếu hôm đó nó không sốt rét mà ra chiến trường thì hôm đó chính ông là người bị mất xác". Những ngày hành quân của ông tôi vô cùng gian nan, ông không đi xe chỉ đi bộ nhưng trên vai luôn vác chiếc ba lô 40-45kg. Đôi lúc khi đồng đội bị sốt rét của đội phải chia nhau ra mà mang đồ giùm đồng chí bị sốt rét ấy. Những ngày ấy khó quên với ông tôi đôi lúc cận kề cái chết đi qua biết bao nhiêu sự khó khăn để giành lại độc lập. Ông tôi cũng muốn chia sẽ với người trẻ bây giờ rằng:
+ Hay chăm chỉ học giỏi.
+ Biết noi gương những chiến sĩ các anh hùng đã hi sinh cho đất nước.
+ Biết phát triển đất nước vươn tầm ra thế giới.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



