Chiến thắng Bạch Đằng
Từ trước đến nay, nhiều sách vở nói về việc nhà Trần cho quân đóng cọc xuống sông Bạch Đằng mà chưa hề đề cập đến một hình thức đơn giản và hiệu quả hơn rất nhiều. Đó có thể là phương pháp "đặt cọc" xuống sông Bạch Đằng", kỹ sư Thanh nói. Anh cho rằng các cọc đó được làm từ gỗ tốt nhưng không cần gỗ phải nặng, ít nhất là sau khi chiến trận kết thúc thì phải dọn đi để tàu thuyền đi lại được. Đó có thể là lý do số cây gỗ dưới lòng sông còn rất ít như ta thấy sau này. Thứ hai, việc đóng cọc xuống
Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn phải đảm bảo khả năng chiến thắng cao nhất và giảm thiểu tối đa thời gian bố trí lực lượng, bày thế trận sao cho bất ngờ. Đóng cọc đã khó nhưng việc lừa địch vào được bãi cọc trong thời gian triều xuống càng khó gấp bội. Chỉ cần địch dừng lại vì một lý do gì đó là hỏng cả sự chuẩn bị vô cùng công phu của quân Đại Việt.
Như vậy, lựa chọn đóng cọc rồi lừa địch vào không gian nhất định trong thời gian quá ngắn ngủi là thứ mà người cầm quân như danh tướng Trần Quốc Tuấn sẽ không bao giờ làm. Chúng ta cần lưu ý, chỉ trong chưa đầy nửa tiếng, toàn bộ bãi cọc sẽ lộ ra và kế hoạch chiến đấu bị phá sản.
Theo kỹ sư Thanh, thiên tài quân sự Trần Quốc Tuấn sẽ không lựa chọn việc đóng cọc xuống sông bởi quá dễ bại lộ. Thế nhưng lịch sử của cả ta và Trung Quốc đều ghi rõ là các chiến thuyền của địch bị vướng vào cọc. Tức là, bãi cọc dưới dòng sông là điều không thể phủ nhận.
Vậy thì một khả năng tiếp theo mà sử sách Việt Nam chưa hề đề cập tới, đó là việc quân Đại Việt "đặt cọc" dưới luồng chính của sông Bạch Đằng.
Việc đặt cọc vô cùng đơn giản, năng suất cao và quan trọng là đảm bảo được bí mật, nâng cao khả năng chiến thắng của quân Đại Việt. Với giả thuyết "đặt cọc" này, mọi lý giải hoàn toàn trùng hợp với sử sách đã ghi về chiến thắng Bạch Đằng của quân dân nhà Trần.



