CHIẾN THẮNG NGỌC HỒI – ĐỐNG ĐA 1789
Vào cuối thế kỷ XVIII, đất nước Đại Việt rơi vào tình trạng rối ren. Triều đình phong kiến suy yếu, nội bộ chia rẽ, đời sống nhân dân vô cùng khổ cực. Lợi dụng tình hình đó, quân Thanh từ phương Bắc đã kéo sang xâm lược nước ta với danh nghĩa “phù Lê”.
Cuối năm 1788, hơn 20 vạn quân Thanh tiến vào Thăng Long. Chính quyền phong kiến cũ nhanh chóng đầu hàng, đất nước đứng trước nguy cơ mất độc lập một lần nữa.
Trước tình hình nguy cấp, Nguyễn Huệ – lãnh tụ phong trào Tây Sơn – đã lên ngôi hoàng đế, lấy hiệu là Quang Trung, và quyết định tiến quân ra Bắc để đánh đuổi quân xâm lược.
Chỉ trong thời gian rất ngắn, ông đã tổ chức lực lượng, chuẩn bị lương thực và vạch ra kế hoạch tác chiến.
Điều đặc biệt là Quang Trung quyết định hành quân thần tốc. Quân Tây Sơn từ Phú Xuân tiến ra Bắc trong thời gian cực ngắn, thể hiện sự linh hoạt và tài năng quân sự xuất sắc.
Trong quá trình hành quân, ông còn tổ chức duyệt binh, khích lệ tinh thần chiến sĩ, tạo khí thế mạnh mẽ trước khi bước vào trận đánh lớn.
Khi đến gần Thăng Long, Quang Trung chia quân thành nhiều mũi tiến công.
Trận đánh quan trọng nhất diễn ra tại Ngọc Hồi và Đống Đa.
Tại Ngọc Hồi, quân Thanh xây dựng phòng tuyến kiên cố với lũy đất và pháo binh. Tuy nhiên, quân ta đã sử dụng chiến thuật sáng tạo: dùng những tấm khiên lớn phủ rơm ướt để chống đạn và tiến lên.
Quân Tây Sơn xông thẳng vào trận địa, đánh giáp lá cà. Quân Thanh hoảng loạn, không kịp chống đỡ.
Cùng lúc đó, tại Đống Đa, một mũi quân khác của ta tấn công và tiêu diệt lực lượng địch.
Chỉ trong thời gian ngắn, quân Thanh bị đánh tan hoàn toàn. Tướng giặc phải bỏ chạy về nước.
Chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa diễn ra vào đúng dịp Tết Kỷ Dậu năm 1789, trở thành một trong những chiến thắng oanh liệt nhất trong lịch sử dân tộc.
Chiến thắng này không chỉ bảo vệ độc lập mà còn thể hiện tài năng quân sự kiệt xuất của Quang Trung.


