Cựu chiến binh

CHIẾN TRANH NHÌN TỪ MỘT SỐ PHẬN

Chiến tranh không chỉ là bản đồ và mũi tiến công, mà là số phận của từng con người cụ thể sống và chịu đựng trong nó.

Hưng Yên19/01/2026Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu nhìn chiến tranh từ trên cao, người ta thấy những mũi tên, những tuyến phòng ngự, những con số thương vong. Nhưng nếu nhìn từ mặt đất, từ đôi mắt người lính, chiến tranh là chuỗi ngày của đói, rét, mệt mỏi và nỗi nhớ nhà.

Ông Đặng Văn Duy là một trong hàng chục nghìn số phận như thế. Với ông, chiến tranh không trừu tượng. Nó hiện diện trong từng bước chân nặng trĩu, từng đêm không ngủ, từng lần chứng kiến đồng đội ngã xuống.

Có một người lính cùng khẩu đội với ông, quê miền Trung, thường mang theo mảnh vải nhỏ có thêu tên mẹ. Mỗi lần nghỉ chân, anh lấy ra nhìn một lúc rồi lại cất đi. Anh không nói nhiều, nhưng ai cũng biết đó là thứ giúp anh đứng vững.

Một ngày nọ, trong lúc vận chuyển pháo, anh bị mảnh pháo trúng người. Khi đơn vị tiếp tục hành quân, mảnh vải nhỏ ấy được một đồng đội khác giữ lại. Chiến tranh đã chấm dứt số phận của anh, nhưng ký ức về anh vẫn sống trong những người còn lại.

Với ông Duy, chiến tranh là tổng hòa của những số phận như thế. Mỗi người đến từ một vùng quê, mang theo một câu chuyện, rồi hòa vào dòng chảy lớn của lịch sử. Không phải ai cũng được nhắc tên, nhưng không ai là vô nghĩa.

Nhìn từ một số phận, chiến tranh không còn là khái niệm trừu tượng. Nó là sự đánh đổi cụ thể, đau đớn và không thể lặp lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn