Khác

Chiến tranh qua lời cha kể - một thời bom đạn.

Có những câu chuyện về lịch sử được kể lại bằng tên những trận đánh, nhữnng người anh hùng bất khuất. Nhưng cũng có những câu chuyện được kể lại qua lời của những con người từng trải qua chiến tranh. “Hồi đó bom đạn nhiều lắm. Người chết nhiều, sợ chết lắm nên chạy”.

Thái Nguyên23/08/2026Phạm Thanh Dieu (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện về lịch sử được kể lại bằng tên những trận đánh, nhữnng người anh hùng bất khuất. Nhưng cũng có những câu chuyện được kể lại qua lời của những con người từng trải qua chiến tranh.

“Hồi đó bom đạn nhiều lắm. Người chết nhiều, sợ chết lắm nên chạy”.

   Đấy chính là câu nói từ cha của tôi. Một người dân bình thường giữa năm tháng chiến tranh. Cha kể rằng, những năm tháng chiến tranh vô cùng khó khăn, cuộc sống lúc nào cũng sống trong sợ hãi vì tiếng bom có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Không ai chắc chắn được ngày mai mình còn được bình yên hay không. Và khi bom đạn đến, điều người ta nghĩ đến không phải tiền bạc mà là mạng sống. Cha tôi cũng thế, cha bỏ chạy để giữ lấy mạng sống. Cha tôi kể rằng trong thời khắc ấy nhiều người phải bỏ mạng không thể trở về được nữa. Trong đống đổ nát ấy chỉ còn toàn xác người, tiền vàng vung vãi, có người đã nán lại nhặt vàng, tiền từ đống hoang tàn ấy,  người thì bỏ mạng, người thì nhờ thế mà cuộc sống trở nên khá giả hơn.

   Ngày nhỏ, khi tôi nghe cha tôi kể như thế tôi thấy sợ hãi vô cùng. Giờ lớn rồi tôi mới hiểu được, cha tôi đã kiên cường như thế nào. Có thể con người ta nhặt được vàng, tiền có giá trị nhưng những thứ ấy chẳng thể bù đắp những mất mát mà chiến tranh để lại. Ngày hôm ấy cha tôi chọn bỏ chạy nhưng đấy không phải là một sự lựa chọn hèn nhát. Bởi một người biết sợ chết, biết gắng chạy để sống và bảo vệ những người mình yêu thương cũng là một sự lựa chọn cách sống theo cách của họ, đó là điều đáng trân quý. Và chính những người bình thường như cha tôi đã đi qua ngần ấy những năm tháng khốc liệt nhất của đất nước.

   Qua lời cha kể, tôi thương cha và tôi biết ơn cha của mình. Nếu ngày ấy cha không chạy được thì có lẽ hôm nay tôi đã không có mặt trên cuộc đời này. Tôi biết ơn điều đó, và được sống trong hòa bình như ngày hôm nay, một cuộc sống không phải chạy trốn khỏi tiếng bom tôi càng thấm thía hơn bao giờ hết sự hy sinh của những thế hệ đi trước. Thế hệ trước họ đã cố gắng, kiên cường mạnh mẽ để cầm súng chiến đấu nên hôm nay chúng ta sẽ tiếp nối họ bằng cách cầm bút học tập, sống có trách nhiệm, trân trọng lịch sử, tri ân những thế hệ anh hùng,...

   Chiến tranh trong lời kể của cha tôi là câu chuyện chạy để giữ lấy sự sống, và tôi là người được tận hưởng sống trong hòa bình. Mọi thứ không phải ngẫu nhiên hay may mắn mà đấy là sự hy sinh. Tôi luôn tự nhắc nhở bản thân phải biết ơn những người đã đi qua chiến tranh, để chúng ta được lớn lên nà không phải biết chiến tranh bằng chính đôi mắt của mình. Như Trung Úy Quách Minh Sơn từng nói: Tự do – Hòa bình, không phải dễ. Có được bây giờ cố gắng mà giữ”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn