Cựu chiến binh

CHIẾN TRANH, SỰ HY SINH, NIỀM TỰ HÀO CỦA NGƯỜI LÍNH VÀ NỔI ĐAU CỦA NGƯỜI CÒN Ở LẠI- CCB HOÀNG VĂN THỊNH

"Thời hoa lửa" là cách gọi thân thương mà các thế hệ người Việt Nam dùng để nói về những năm tháng chiến tranh ác liệt, đầy hy sinh nhưng cũng vô cùng vẻ vang của dân tộc. Trong những năm tháng ấy, hàng triệu người con ưu tú đã lên đường chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc. Dù đã trải qua nhiều năm tháng, ký ức về "thời hoa lửa" vẫn luôn sống mãi trong lòng các cựu chiến binh, những người đã trực tiếp cầm súng chiến đấu, tham gia thanh niên xung phong, dân quân tự vệ và các lực lượng khác.

Thanh Hóa15/01/2026Chu Thị Hiền (Chi đoàn Trường Mầm non Thuận Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Thời hoa lửa" là cách gọi thân thương mà các thế hệ người Việt Nam dùng để nói về những năm tháng chiến tranh ác liệt, đầy hy sinh nhưng cũng vô cùng vẻ vang của dân tộc. Trong những năm tháng ấy, hàng triệu người con ưu tú đã lên đường chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc. Dù đã trải qua nhiều năm tháng, ký ức về "thời hoa lửa" vẫn luôn sống mãi trong lòng các cựu chiến binh, những người đã trực tiếp cầm súng chiến đấu, tham gia thanh niên xung phong, dân quân tự vệ và các lực lượng khác.

Chiến tranh! Không chỉ là câu chuyện của hôm qua. Sau cuộc chiến, dù trên cương vị công tác nào hay trong cuộc sống đời thường, những Cựu chiến binh, cựu Thanh niên xung phong xã Thọ Lập vẫn luôn thắp sáng ngọn lửa truyền thống, khí tiết của một người lính từng chiến đấu và trở về từ tuyến lửa. Đề án "Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh tham gia lưu giữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử" là một cơ hội cho những người trẻ như chúng tôi sinh ra ở thời bình, được được hiểu và biết đến mình đã thừa hưởng từ sự hy sinh của ông cha đánh đổi lấy.

Cựu chiến binh Hoàng Văn Thịnh (SN 1963) hiện sinh sống tại xã Thọ Lập, là người chiến sĩ tham gia cách mạng vẫn còn vẹn nguyên những ký ức, ông bảo cuộc đời binh nghiệp của ông có nhiều kỷ niệm, tham gia nhiều trận đánh và giành nhiều thắng lợi.

Sinh ra ở mảnh đất Thanh Hóa anh hùng, năm 1984, chàng trai tuổi 21 Hoàng Văn Thịnh viết đơn tình nguyện xin gia nhập quân ngũ. Vì thân hình bé nhỏ, cân nặng chỉ vỏn vẹn 43kg, ban đầu bị loại vì không đủ sức khỏe. Vậy nhưng trước tấm gương hy sinh sương máu bảo veeh tổ quốc của ông cha, khát vọng đóng góp một phần công sức vào công cuộc bảo vệ tổ quốc, toàn vẹn đất nước, sau nhiều lần năn nỉ, ông cũng đã được thỏa ước vọng. Ông được chọn vào Đơn vị: C8-D8_E566-F473- Binh đoàn 12 Kế thừa truyền thống Bộ đội Trường Sơn, tham gia các công trình chiến lược của đất nước. Tháng 2/1984, ông và và những người đồng đội của mình tham gia chiến đấu tại Hà Giang. Gian nan vất vả khó có thể sử dụng từ ngữ nào để diễn tả hết, nhưng trong suy nghĩ của những người lính trẻ mới 18 đôi mươi chỉ có một ý chí duy nhất là bảo vệ non sông, lãnh thổ đất nước.

Ông Thịnh chia sẻ: Năm 1984 đánh dấu sự leo thang và khốc liệt của cuộc chiến bảo vệ biên giới, là giai đoạn lịch sử hào hùng nhưng bi tráng, thể hiện quyết tâm giữ vững chủ quyền quốc gia của quân và dân Việt Nam. Cuộc kháng chiến ở Hà Giang năm 1984 là một phần của cuộc “chiến tranh biên giới phía Bắc” ác liệt kéo dài (1979-1989), tập trung cao độ tại mặt trận Vị Xuyên, nơi Trung Quốc liên tục tấn công xâm lược, giành giật từng tấc đất, điểm cao, biến khu vực thành "lò vôi thế kỷ" do pháo kích dữ dội, với những trận chiến đẫm máu nổi bật như trận ngày 12/7/1984 (MB-84) khiến hàng trăm chiến sĩ hy sinh để bảo vệ chủ quyền biên giới. Huyện Vị Xuyên trở thành mặt trận nóng bỏng, với các trận chiến diễn ra liên tục tại các xã Thanh Thủy, Minh Tân, và các điểm cao chiến lược (như đồi 685 - "lò vôi thế kỷ"). Một chiến dịch phản công lớn của quân ta để giành lại các cao điểm bị chiếm, mở đầu cho giai đoạn chiến sự ác liệt nhất, với tổn thất hy sinh rất lớn. Cuộc chiến kéo dài nhiều năm, với pháo binh địch bắn hàng triệu viên đạn, gây thương vong lớn cho bộ đội ta. Hơn 4000 cán bộ, chiến sĩ hy sinh tại mặt trận Vị Xuyên trong suốt giai đoạn 1984-1989. Giữa làn đạn pháo, bộ đội ta chỉ cách địch 6-8 mét, bám từng tảng đá, gốc cây để giữ vững trận địa. Chiến trường khốc liệt tới mức phải tạm ngừng bắn để thu dọn xác... cả ta và địch đều tổn thất nặng nề.

Kể lại giai thoại của người cựu chiến binh đầy niềm tự hào nhưng cũng không kém phần xúc động. Ông luôn cảm thấy vinh dự là người lính cụ Hồ, nhưng khi nhắc lại thười gian đó, ngoài niềm tự hào thì còn mang trong ông một nỗi buồn khôn nguôi. Những đồng đội của ông, có người may mắn được trở về nhưng không còn nguyên vẹn, người hy sinh khi về với đất mẹ, hay có những người mãi nằm lại chiến trường nơi rừng núi heo hút.

Hàng năm, cứ đến ngày 12/7/1984 là thân nhân và cựu chiến binh cùng nhau tụ họp tại Nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên, thắp hương, kể nhau nghe những ký ức đau thương - nơi “máu hòa nước mưa, đạn nhuộm đá”. Trên cao điểm 468 vẫn còn khắc câu thề bất tử của liệt sĩ Nguyễn Viết Ninh: “Sống bám đá - Chết hóa đá - Thành bất tử”. 593 người ngã xuống Vị Xuyên ngày 12/7/1984, hóa thân vào đá núi, thành bản anh hùng ca bất tử. Các anh chẳng còn nghe thấy những lời tri ân, nhưng đất nước này - vẫn luôn khắc ghi. Máu đã đổ, nước mắt không khô, và ký ức lịch sử ấy sẽ không bao giờ lùi vào quên lãng. Từ chiến trường năm xưa đến những công việc đời thường nơi quê nhà, ông Hoàng Văn Thịnh tiếp tục khẳng định phẩm chất người lính bằng sự tận tụy và trách nhiệm với cộng đồng. Mỗi cương vị đều ghi dấu những đóng góp âm thầm nhưng thiết thực. Câu chuyện của ông không chỉ khơi lại ký ức một thời gian khó, nỗi niềm thằm lặng của những người lính may mắn được trở về quê hương, mà còn nhắn gửi tới thế hệ trẻ hôm nay: Sống trách nhiệm, hành động vì tập thể là cách trân trọng và tiếp nối xứng đáng những giá trị hòa bình mà cha ông đã đánh đổi bằng cả máu xương.

Thế hệ trẻ ngày nay "May mắn được sinh trong thời bình" được cảm nhận sâu sắc về hạnh phúc khi được sống trong hòa bình, không chiến tranh, không có tiếng súng, bom đạn, có thể tự do học tập, làm việc, xây dựng tương lai. Được hưởng thụ cuộc sống ấm no, tự do và có cơ hội phát triển, đồng thời thể hiện lòng biết ơn và trách nhiệm với những hy sinh của thế hệ đi trước để có được nền hòa bình đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn