CHIẾN TRƯỜNG B5 – NƠI TUỔI HAI MƯƠI HÓA THÀNH NGƯỜI LÍNH
Tháng Mười Hai năm 1968, sau ba tháng huấn luyện, chiến sĩ trẻ Đường Xuân Tam cùng đơn vị nhận lệnh hành quân vào chiến trường B5. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Với người lính mười tám tuổi đến từ vùng quê lúa Yên Thành, chuyến đi ấy không chỉ là cuộc hành quân đầu tiên mà còn là dấu mốc đưa ông bước từ tuổi thanh niên bình dị trở thành một người lính thực thụ.
Ông Tam được điều về Đại đội C17, đơn vị cối 82 trực thuộc Trung đoàn 27. Trước mắt những người lính trẻ là vùng đất Quảng Trị đỏ lửa – nơi từng tấc đất đều hứng chịu bom đạn, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Những điều được học trên thao trường giờ đây trở thành hành trang quý giá, nhưng chiến trường thực tế còn khắc nghiệt hơn gấp nhiều lần.
Nhớ lại những ngày đầu đặt chân đến B5, ông kể rằng điều khiến ông ấn tượng nhất là tiếng bom không lúc nào ngớt. Ban ngày, máy bay Mỹ quần thảo trên bầu trời, liên tục ném bom xuống những cánh rừng, những con đường vận chuyển và các trận địa của ta. Ban đêm, pháo từ các cứ điểm của địch vẫn dội xuống như mưa. Có những ngày đất đá rung chuyển liên hồi, khói bụi phủ kín cả núi rừng. Người lính phải tập làm quen với việc ăn vội, ngủ vội và luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Chiến trường B5 không chỉ khắc nghiệt bởi bom đạn mà còn bởi thiên nhiên khắc nghiệt. Những cánh rừng Trường Sơn rậm rạp, mưa rừng kéo dài, đường hành quân trơn trượt, vắt rừng, muỗi sốt rét luôn rình rập. Có những ngày đơn vị hành quân liên tục qua núi cao, suối sâu, lương thực mang theo rất ít. Mỗi nắm cơm, mỗi ngụm nước đều được chia sẻ cho nhau. Dù thiếu thốn đủ bề, không một ai nghĩ đến việc lùi bước. Trong trái tim của những người lính trẻ, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc luôn được đặt lên trên tất cả.
Ông Tam tâm sự rằng, những ngày đầu ở chiến trường, ai cũng mang trong mình chút lo lắng. Tiếng bom nổ, tiếng máy bay gầm rú hay những lần chứng kiến đồng đội bị thương đều khiến người lính trẻ không khỏi xúc động. Nhưng chiến tranh không cho phép con người yếu lòng quá lâu. Sau mỗi trận đánh, họ lại động viên nhau tiếp tục tiến lên. Chính thực tiễn chiến trường đã rèn giũa những chàng trai mới mười tám, đôi mươi trở nên bản lĩnh và kiên cường hơn từng ngày.
Điều ông luôn trân trọng nhất là tình đồng chí, đồng đội. Trong chiến tranh, người lính không bao giờ chiến đấu một mình. Mỗi người đều là chỗ dựa của người bên cạnh. Khi hành quân, họ cùng nhau gùi đạn, tải thương. Khi chiến đấu, họ sẵn sàng lấy thân mình che chở cho đồng đội. Những bữa cơm chỉ có vài nắm gạo, chút rau rừng hay vài ngụm nước suối cũng được sẻ chia công bằng. Chính tình cảm thiêng liêng ấy đã giúp những người lính vượt qua nỗi nhớ nhà, vượt qua gian khổ để hoàn thành nhiệm vụ.
Ông Tam nhiều lần chứng kiến sự hy sinh của đồng đội ngay trên mảnh đất Quảng Trị. Có người vừa hôm qua còn cùng nhau hành quân, hôm sau đã nằm lại giữa chiến trường. Mỗi sự mất mát đều khiến ông thêm thấm thía giá trị của hòa bình và càng quyết tâm chiến đấu để những hy sinh ấy không trở nên vô nghĩa. Ông hiểu rằng mỗi người lính đang chiến đấu không chỉ vì bản thân mình mà còn vì gia đình, quê hương và hàng triệu người dân đang mong chờ ngày đất nước thống nhất.
Sau nhiều tháng bám trụ trên chiến trường B5, người thanh niên quê lúa ngày nào đã trưởng thành vượt bậc. Từ một chiến sĩ mới còn nhiều bỡ ngỡ, ông trở thành người lính dày dạn kinh nghiệm, biết cách thích nghi với mọi hoàn cảnh, biết giữ bình tĩnh trước bom đạn và luôn đặt nhiệm vụ của đơn vị lên trên lợi ích cá nhân. Chính những năm tháng chiến đấu gian khổ ấy đã chuẩn bị cho ông bước vào những trận đánh lớn, trong đó có trận chiến giữ cao điểm 544 – nơi ông lập chiến công đầu tiên và được phong tặng danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ".
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, mỗi khi nhắc đến chiến trường B5, ông Đường Xuân Tam vẫn không nhớ mình đã phải chịu bao nhiêu gian khổ, mà nhớ về những người đồng đội đã cùng mình đi qua mưa bom, bão đạn. Với ông, tuổi hai mươi đẹp nhất không phải bởi những tháng ngày bình yên, mà bởi đó là quãng đời được sống, được chiến đấu và cống hiến hết mình cho Tổ quốc. Chính chiến trường B5 đã biến những chàng trai nông dân bình dị thành những người lính kiên cường, viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc.
Thông điệp gửi thế hệ trẻ
"Chiến trường đã dạy chúng tôi rằng, con người chỉ thật sự trưởng thành khi biết vượt qua gian khổ và sống vì mục tiêu lớn lao hơn bản thân mình. Các cháu hôm nay được học tập trong hòa bình là điều vô cùng quý giá. Hãy biết trân trọng những hy sinh của thế hệ cha anh, không ngừng học tập, rèn luyện bản lĩnh, sống có trách nhiệm với gia đình, quê hương và đất nước. Mỗi thế hệ đều có một 'chiến trường' riêng, điều quan trọng là phải có đủ ý chí để vượt qua."



