CHIỀU NGÀY HẠ
CHIỀU NGÀY HẠ
Trời vào hạ, một buổi chiều nắng đẹp, như mọi khi tôi vẫn đang ngơ ngẩn thả hồn mình vào trong gió nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, chợt tôi nhìn thấy một bóng người rất quen thuộc đang tìm kiếm vật gì đó trong đống rôm rạ.Ông L, phải chính là ông ấy, một ông cựu chiến binh của xóm tôi. Ba tôi từng kể, trước đây ông L đã tham gia vào kháng chiến chống Mỹ, nhưng qua lời kể của ba hình ảnh trên chiến trường của ông ấy rất mờ nhạt bởi lẻ, lúc ấy ba tôi mới bảy, tám tuổi. Tôi chỉ biết ông L năm nay 83 tuổi,ông sống một mình và có tinh thần hơi kì quặc, xóm tôi vẫn hay gọi ông là "chiến binh trẻ" bởi lẻ nếu ai nói ông già,ông sẽ cầm gậy đánh người đó. Tôi rảo bước đến hỏi thăm ông, nói đúng hơn là muốn xem ông đang tìm kiếm thứ gì, tôi cất giọng gọi hỏi, chiến binh trẻ,ông đang tìm gì đấy ạ! Ông quay lưng lại và nhìn tôi bằng đôi mắt ngạc nhiên và vui vẻ,ông L trả lời:
- Ông đang bắt chuột! Ông và các người bạn của ông đang bắt chuột đây này, vui lắm.
Tôi ngờ nghệch gật đầu, chứng rối loạn trí nhớ của ông lại phát bệnh, ông vẫn hay bị như vậy nên tôi không mấy ngạc nhiên, tôi hỏi ông tiếp:
- Ông ơi, bạn của ông hồi đó bắt chuột cùng ông hả? Chắc vui lắm,ông nhỉ?
Đôi mắt của ông cong ý cười, rồi chợt đượm buồn:
- Ừ, hồi đó vui lắm, ông cùng mấy thằng bạn cứ hễ cắt lúa là chạy ra đồng bắt chuột,hồi ấy ruộng đông người lắm.Mấy chị gái cứ nhìn mấy ông bắt mà cổ vũ rất nhiệt tình...thế nhưng cuộc chiến năm đó đã cướp đi sinh mạng của họ.
Tôi khá bất ngờ,ông đang nói đến cuộc chiến, đó có phải cuộc chiến mà tôi nghĩ không:
- Ông ơi là cuộc kháng chiến chống Mỹ đúng không ạ? ( Tôi nhanh nhẹn hỏi)
Ông L đáp : Phải. Cuộc kháng chiến ấy kéo dài 21 năm, mà ông mày đã tham gia từ khi 18 tuổi.
- Á, ông giỏi quá! Ông kể cho cháu nghe về chuyện trên chiến trường được không?( Tôi thích thú nhìn vào khuôn mặt có phần nếp nhăn và đôi mắt đã chấm lên vài nét chân chim)
Ông L cười khổ: Có hào hùng gì đâu mà kể, ông mày chỉ là một thằng hèn ... nói đoạn tôi thấy ông ngồi xuống ôm trán khóc.
Tôi ngồi xuống bên cạnh ông, cũng không biết làm gì chỉ nhẹ nhẹ vỗ lên vai ông.
Ông ấy nói:
- Ông mày hèn hạ lắm,rời bỏ chiến trường, rời bỏ những người anh em để tìm đường sống ( Ông nói bằng giọng điệu nghẹn ngào)
- Làm sao như vậy được?( Tôi tin ông không phải người như thế, bởi lẽ ông vẫn hay dạy những đứa trẻ trong xóm tôi sống ngay thẳng,uy nghiêm chính trực,một người mà khi nhắc về đồng đội là mắt sáng ngập vì sao)
- Chẳng phải vậy! Còn nhớ ngày đó vào một đêm tối, cùng các anh em tập kích địch,nhân lúc kẻ thù đang lơ là cảnh giác, tiểu đội của ông đã đánh úp và tạo nên đòn phản công đẹp mắt.Nhưng không ngờ đó là cái bẫy bên địch , họ bao vây từ phía sau,xã đạn khắp nơi nhằm truy đuổi tiểu đội của ông, và ông mày đã bị trúng đạn.
Lúc này tôi mới chợt nhớ đến, cái chân khập khiễng của ông, thì ra ông bị thương vì tham gia kháng chiến
- Sau đó thì chuyện gì đã xảy ra vậy ông? ( Tôi dùng giọng điệu nhẹ nhàng hỏi những vẫn không kìm được sự phấn khích khi được nghe)
- Thì chính thằng này đã kéo chân tiểu đội,đáng ra cả đội đã có thể chạy thoát nhưng vì thằng này nên cả đội đã hy sinh...giọng ông bỗng im bặt vì đau đớn...ông nói tiếp, họ hy sinh để đưa tôi về phía bệnh viện hậu phương rồi tiếp tục chạy ra trận tuyến hỗ trợ anh em. Làm sao mà đỡ được, cơn mưa đạn xối xả xuống 1 tiểu đoàn nhỏ bé đang đánh lạc hướng quân địch vì để bảo về căn cứ địa,họ đã hy sinh, còn tôi một thằng hèn vốn ra nên bị bắn chết lại được đưa về hậu tuyến để được băng bó vết thương.
Tôi nghẹn ngào hồi lâu,tôi không ngờ chiến tranh lại ác liệc như vậy,qua sách báo tôi chỉ cảm nhận được 1 phần nhỏ của đau thương vậy mà ngay lúc này tôi bỗng đau đớn tột cùng:
- Sau đó,... còn sau đó thì sao ạ?( Tôi dè dặt hỏi)
- Tôi á, tôi đuợc thăm khám đàng hoàng thì có bị làm sao,lẽ ra tôi nên chết quách trên chiến trường cùng các người anh em còn hơn bây giờ...( Tôi nhìn thấy sự đè nén và đau thương mất mát bấy lâu ông kìm nén)
Tôi không tiếp tục hỏi tiếp câu chuyện dang dở, mà chọn im lặng nhìn lên cánh diều và đám trẻ con đang nô đùa trên đồng.
- Hà... Có phải thấy ông mày hèn quá không? Nói đoạn ông cười to, nhưng tiếng cười lại đứt quãng nghe thê lương vô cùng.
- Hèn hạ? Con nghĩ là không ạ! Chẳng phải đó là một tình thần đồng đội mãnh liệt hay sao ạ, có lẽ đối với ông đó là sự nhục nhã khi bỏ rơi đồng đội, khi buộc phải rời chiến tuyến. Nhưng đối với tiểu đoàn, những người anh em của ông thì lại khác,họ chọn cứu ông vì ông là người thân yêu quan trọng của họ,họ hy sinh không phải chỉ vì ông, mà vì để bảo vệ căn cứ sắp bị tìm ra. ( Tôi dùng giọng điệu nhẹ nhàng đáp và quay sang nhìn ông)
Ông vẫn không nói gì , chỉ ngồi im ở đó.
Một cơn gió nhẹ lùa qua,mang theo mùi hương của rôm rạ và mùi khói lửa.
Ông thì thào:
- Ông mày biết chứ,khổ nỗi thà tự trách bản thân tao, tao mới thấy mình dễ sống hơn phần nào. Thật ra,về sau ông mày đã tham gia vào đội hỗ trợ, tiếp tế lương thực , nhưng chẳng tìm được niềm vui tiền tuyến như lúc trước.
- Vậy là ở đó không vui ạ?( Tôi vờ hỏi sang hướng khác vì biết, chiến tranh đã cướp đi những người thân nhất trên chiến trường của ông, nó cướp đi cuộc sống của một thanh niên đang tuổi hăng hái nhiệt huyết)
Ông bật cười,một nụ cười pha trộn hương vị lẫn lộn mà tôi khó nhìn ra:
- Làm gì có,dù ở đâu thì trái tim vẫn luôn hướng về tiền tuyến,vả lại ông mày về đây sướng như quỷ,đâu cần phải đối mặt với súng đạn ngày đêm như ngoài kia đâu. Ở đây có có nhiều người, đông đúc và vui vẻ, mỗi người đều làm nhiệm vụ của bản thân một cách hăng say.
Tôi cũng bật cười, cong ánh mắt nhìn ông:
- Ở đâu cũng vui,ông nhỉ ? Chiến tranh tuy tàn phá đất đai, sức người, nhưng không thể nào mài mòn tinh thần yêu nước của quân ta, quân ta là một,dù ở đâu cũng chung một nhịp đập, một hơi thở, một khát vọng chiến thắng mãnh liệt.
Ông cười đùa xoa tóc tôi:
- Vậy thì ráng học,rèn luyện sức khỏe để mai sau khi cần thì phải đóng góp hết mình,nghe chưa.Khí phách của dân ta không thể mai một, tuổi trẻ thì phải biết yêu nước,yêu thôi chưa đủ cần phải hành động và đảm nhận trách nhiệm của bản thân.
Tôi vỗ vỗ vào tim nói với ông:
- Dạ, nhất trí. Và hỏi một câu mà tôi luôn tò mò. Ông ơi, suốt thời gian kháng chiến,ông không yêu ai ạ?
Ông phủi phủi đứng dậy:
- Yêu? Có chứ ,ông mày dành cả đời yêu đồng đội, yêu nhân dân, yêu xóm làng,quê hương Tổ quốc. Đó là tình yêu vĩ đại mà ông mày theo đuổi.
Tôi thoáng chốc nhận ra, thì ra ở mỗi người chiến sĩ,họ đều dành sự ưu tiên cho đất nước,tạm gác lại mơ ước của bản thân để lên đường bảo vệ ngôi nhà to lớn của nhiều người. Thật anh dũng và vĩ đại làm sao!
Tôi còn muốn hỏi tiếp nhưng đã bị mẹ gọi vào ăn cơm, lúc này tôi mới nhìn về phía mặt trời, mặt trời sắp biến mất nơi dãy núi xa xăm,thì ra đã trễ đến vậy. Tôi quay phắt sang ông, và nói nhanh:
- Ông ơi,lần tới cho con bắt chuột cùng với đồng đội ông với nha, ông nhớ kể cho con nghe tiếp câu chuyện về sau nha ông.
Ông nheo mắt cười đầy khoẻ khoắn:
- Được thì được, nhưng mà họ thì chảnh lắm chỉ bắt cùng ông mày thôi... thôi về đi, bữa nào ông kể cho mà nghe tiếp.
Tôi hí hửng vui vẻ, chạy về phía mẹ, bất chợt quay lưng và hét to:
- Ông ơi, đối với con,ông là một chiến binh dũng cảm và tuyệt vời nhất, ông cười rất đẹp.Hãy sống tiếp thay phần họ,nha ông?
Hình như ông đã nói gì đó, nhưng vì quá xa tôi không thể nghe rõ, chỉ thấy ông vẫy vẫy tay tạm biệt tôi rồi lặng lẽ ngước nhìn bầu trời, một bầu trời hoàng hôn yên bình pha chút những ánh nắng còn ham chơi chưa chịu rời đi.



