Anh hùng Lực lượng vũ trang

"Chim sắt" Lê Thị Thu Nguyệt

Anh hùng Lê Thị Thu Nguyệt sinh năm 1944 , bà là một trong những nữ thành viên đầu tiên của đội Biệt động Sài Gòn (BĐSG).

Lai Châu24/08/2026Phường Thốt Nốt (Đoàn phường Thốt Nốt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
"Chim sắt" Lê Thị Thu Nguyệt

Năm 1955, vì hoàn cành gia đình nên sau khi cha tập kết ra Bắc , cô bé Lê Thị Thu Nguyệt khi đó mới 11 tuổi đã ở lại miền Nam với người chú ruột là ông Lê Văn Lý , ông Lý là cơ sở cách mạng, ông mở tiệm cắt tóc để che mắt địch. Nữ sinh Thu Nguyệt sớm giác ngộ cách mt, bà hăng hái tham gia các cuộc biểu tình của sinh viên, học sinh Sài Gòn. Với mong muốn được trực tiếp cầm súng đánh giặc nên ngày 20/10/1960, cô gái trẻ khi đó mới 16 tuộc đã tình nguyện nhập ngũ và được tuyển chọn vào Đơn vị 159 Biệt động Sài Gòn.

Cuối tháng 10/1962, bà được cấp trên giao nhiệm vụ đặc biệt đó là phối hợp với đồng chí Đình Lung (bí danh Chín E, là người của ta cài vào hàng ngũ địch đang hoạt động trong Sân bay Tân Sơn Nhất) để đánh chiếc máy bay số hiệu FA007 chở hơn 130 sĩ quan cao cấp quân đội Mỹ từ Sân bay Tân Sơn Nhất về San Francisco (Mỹ). Để điều nghiên bà Lê Thị Thu Nguyệt“vào vai” con gái của một tư sản giàu có và là người tình của Chín E. Cặp đôi thường nắm tay nhau đến những điểm vắng vẻ trong sân bay để "hẹn hò", nhằm điều nghiên, nắm tình hình. Để bảo đảm an toàn cho Chín E, Nguyệt khéo léo hóa trang thành người mang thai. Cái bụng mang bầu của cô gái con nhà tư sản cứ lớn dần theo thời gian.

Từ thông tin do trên cung cấp, ngày 28/3/1963, chiếc máy bay số hiệu FA007 sẽ cất cánh từ Sân bay Tân Sơn Nhất. 7 giờ sáng từ huyện Củ Chi, Nguyệt lặng lẽ mang theo khối thuốc nổ và chiếc đồng hồ hẹn giờ giấu trong “bụng bầu”, bắt xe về thành phố để gặp "người yêu" . Bà đi qua các cổng gác, trạm kiểm soát như thường lệ mà không gặp trở ngại gì. Theo hiệp đồng, Chín E chuẩn bị một chiếc túi giống túi của sĩ quan cao cấp quân đội Mỹ, để trong nhà vệ sinh. Nguyệt tiếp cận, cho lượng thuốc nổ vào túi, rồi cài đặt đồng hồ hẹn giờ. Chiếc túi được nhân viên chuyển lên băng chuyền cùng hành lý của sĩ quan địch.

Hoàn thành nhiệm vụ trở về đơn vị, bà Thu Nguyệt vô cùng hồi hộp, đợi tin chiến thắng. Thế nhưng gần 1 giờ sau vẫn không thấy tin tức gì về vụ nổ. Khi cô đang hoang mang thì vào lúc 15 giờ chiều 28/3, Đài BBC và nhiều phương tiện truyền thông loan tin, máy bay số hiệu FA007 cất cánh từ Sân bay Tân Sân Nhất đi San Francisco (Mỹ), khi quá cảnh tại Sân bay Honolunu (Mỹ) đã bị nổ tung khi máy bay vừa hạ cánh được 15 phú gây nhiều thương vong. Sau này bà Thu Nguyệt mới biết sở dĩ bom nổ chậm hơn là do đồng hồ hẹn giờ của ta lạc hậu, khi máy bay lên cao làm thay đổi áp suất nên đồng hồ bị ngưng hoạt động. Với chiến công này, bà Thu Nguyệt được thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba và được đồng đội tin yêu đặt cho tôi biệt danh “Chim sắt”"

Trung tuần tháng 5/1963, "Chim sắt” Thu Nguyệt lại được giao nhiệm vụ vận chuyển 40kg thuốc nổ TNT cùng nụ xòe, dây cháy chậm từ xã Phú Mỹ Hưng (huyện Củ Chi) vào thành phố, cùng đồng đội tổ chức đánh vào Hội nghị cố vấn quân sự Mỹ (MAAG) họp tại nhà 606 đường Trần Hưng Đạo (quận 5, TP Hồ Ctí Minh hiện đó để bàn kế hoạch bình định miền Nam trong 18 tháng.

Qua điều nghiên , bà Lê Thị Thu Nguyệt chọn cung đường vận chuyển qua huyện Đức Hòa, tỉnh Long An theo tỉnh lộ 10 vào quận 6 Sài Gòn. Cô dùng thùng sắt giấu thuốc nổ phía dưới và đựng dầu ăn, đậu phộng ở phía trên. 7 giờ ngày 20/5/1963, bà Lê Thị Thu Nguyệt bắt xe ô tô về thành phố, trên xe có khoảng 40 hành khách. Đến trạm kiểm soát Đức Hòa, tốp lính gác yêu cầu kiểm tra người, hàng hóa.

.

Khi kiểm tra đến thùng hàng của bà, chúng yêu cầu đổ hàng ra và chọc lưỡi lê vào thùng khiến bà vô cùng căng thẳng. Bà cúi xuống sẵn sàng giật nụ xòe, chấp nhận hy sinh nhưng chợt nhớ đến mật lệnh cấp trên giao: “Dù hoàn cảnh nào cũng không để lộ mục tiêu, không để lọt vũ khí vào tay giặc và không để nhân dân bị thương vong” nên bđặdừng lại và lên giọng: “Tôi là con gái Thiếu tướng Trần Tử Oai (quân đội VNCH) đây , ông thích dùng dầu ăn, đậu phộng. Giờ các anh bắt đổ ra, chọc lưỡi lê vào như vậy làm sao ba tôi ăn nổi. Tôi sẽ nói với ba cho các anh đi Vùng 4 chiến thuật…”. Nghe vậy, tên trạm trưởng khoát tay ra lệnh dừng kiểm tra.

Có vũ khí rồi nên sáng 25/5/1963, Thu Nguyệt cùng 3 chiến sĩ biệt động, gồm Bảy Hoàng, Sáu Nguyễn, Ba Đen tổ chức đánh sập nhà số 606, làm quân địch kinh hoàng, báo động toàn Sài Gòn. Hoàn thành nhiệm vụ trở về bà mới biế vì nhiệm vụ đặc ḅiệt nên trước đó đơn vị đã làm lễ truy điệu cho bà .

Cuối năm 1963, bà Thu Nguyệt bị địch bắt và bị tra tấn dã man và bị đày qua nhiều nhà tù. Sau 11 năm chịu áp bức, tăm tối trong tù ngục tới năm 1974 sau khi trao trả theo hiệp đinh Pari , bà Thu Nguyệt mới trở về cuộc sống khi tuổi xuân đã trôi qua. Bà lập gia đình với đại tá Đỗ Khánh Vân ,công công tác tại Quân khu 7 và sâu đó bà gắn bó với công tác Hội phó Hội LHPN Quận Tân Bình, tp HCM. Bí thư chi bộ, Trưởng cửa hàng lương thực trung tâm thành phố. Những di chứng chiến tranh cùng với giới hạn về tuổi tác khiến bà phải trải qua năm lần sẩy thai mới được làm mẹ lần đầu. May mắn, sau đó bà sinh được hai con trai khôi ngô, mạnh khỏe.

Bà chia sẻ: “Đời mình, ngày trẻ chỉ ao ước được học hành tới nơi tới chốn nhưng do đất nước chiến tranh, không thực hiện được nên tới đời con phải quyết đầu tư cho con, không nề hà gì”. Quả thật, đến cả việc bà cho con đi học ở Anh, Mỹ vào những năm 1990 cũng mang nhiều điều tiếng vì nhiều người cho rằng: “Mẹ đánh Mỹ mà nay con lại đi học trên đất của kẻ thù”. Bà vẫn kiên định vì cho rằng thế hệ trẻ cần phải tiếp thu khoa học - kỹ thuật ở các nước tiên tiến nhất, để phục vụ nước nhà sau này. Những người Mỹ mang ý đồ xâm lược Việt Nam mới là người xấu chứ ngay từ trong chiến tranh vẫn có những người dân Mỹ cất tiếng nói phản chiến, bảo vệ hòa bình. Điều gì tiến bộ thì mình đều cần học hỏi .

Hiểu lòng ba mẹ nên tốt nghiệp loại giỏi và có nhiều cơ hội mời gọi ở nước ngoài nhưng hai người con vẫn quay về Việt Nam. Thạc sĩ Đỗ Khánh Vinh tốt nghiệp khoa Hàng không không gian ở Boston (Mỹ), hiện làm việc tại Tổng công ty Hàng không Việt Nam và thạc sĩ Đỗ Khánh Hiếu, tốt nghiệp đại học ở Anh, ngành Hóa, đang công tác tại một tập đoàn lớn.

Năm 2015, bà được Đảng, Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn