CHÍN LẦN TIỄN CON RA TRẬN-MỘT ĐỜI MẸ THỨ GỬI TRỌN CHO NON SÔNG.
Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – một đời hy sinh, một đời khắc ghi.
GƯỜI MẸ CHÍN LẦN TIỄN CON RA TRẬN VÀ CHỜ MÃI NHỮNG NGƯỜI CON KHÔNG TRỞ VỀ.
Có những câu chuyện về chiến tranh được kể bằng những con số, những trận đánh và những chiến thắng. Nhưng cũng có những câu chuyện được kể bằng sự im lặng của một người mẹ đứng trước ngưỡng cửa, tiễn những người con lần lượt lên đường rồi cả đời mang theo nỗi chờ mong. Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ là một câu chuyện như thế.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904, quê tại xóm Rừng, thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, gia đình mẹ đã chịu những mất mát đặc biệt lớn: 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại của mẹ đã hy sinh. Đây là một trong những câu chuyện tiêu biểu nhất về sự hy sinh của những người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.
Mỗi người con của mẹ đều là một phần máu thịt. Thế nhưng trong những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh, những người con lần lượt rời mái nhà để tham gia cuộc đấu tranh vì độc lập. Với một người mẹ, tiễn con lên đường chưa bao giờ là một việc dễ dàng. Đó có thể là một cái ôm vội, một lời dặn dò, một ánh mắt cố giấu đi nỗi lo sợ. Và phía sau mỗi bước chân của người con là một người mẹ đứng lại, chờ đợi.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng trả lại những người đã ra đi.
Mẹ Thứ đã lần lượt nhận những tin dữ về các con. Chín người con trai của mẹ đã hy sinh, cùng với một người con rể và hai người cháu ngoại. Những mất mát ấy nối tiếp nhau qua hai cuộc kháng chiến, biến mái nhà của mẹ thành nơi lưu giữ những ký ức đau thương của cả một gia đình.
Nỗi đau ấy không chỉ nằm trong những tờ giấy báo tử. Nó còn hiện diện trong từng khoảng trống của căn nhà, trong những người con không còn trở về, trong những cái tên chỉ còn được nhắc lại qua ký ức. Một người mẹ có thể mạnh mẽ trước đất nước, nhưng trước sự mất mát của những đứa con mình sinh ra, nỗi đau ấy vẫn là nỗi đau của một người mẹ.
Không chỉ có những người con, người con rể của mẹ là Ngô Tường cũng tham gia cách mạng từ thời chống Pháp. Ông bị bắt năm 1956 và hy sinh sau khi bị địch tra tấn. Hai cháu ngoại của mẹ là Ngô Thị Cúc và Ngô Thị Điểu cũng tham gia hoạt động cách mạng; cả hai đều hy sinh trong chiến tranh.
Những mất mát ấy khiến cuộc đời Mẹ Thứ trở thành một biểu tượng đặc biệt của sự hy sinh. Nhưng điều đáng nhớ về mẹ không chỉ là số người thân đã ngã xuống. Đằng sau con số ấy là một cuộc đời của một người phụ nữ Quảng Nam đã sống qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt và mang trong mình nỗi đau của cả một gia đình.
Năm 1994, Mẹ Nguyễn Thị Thứ được Nhà nước trao tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, ghi nhận những hy sinh, cống hiến của mẹ đối với đất nước.
Hình ảnh của mẹ sau đó trở thành nguyên mẫu cho Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Núi Cấm, Tam Kỳ, Quảng Nam. Công trình được khởi công ngày 27/7/2009, lấy hình tượng Mẹ Thứ làm nguyên mẫu để khắc họa hình ảnh những người mẹ Việt Nam đã hy sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Tượng đài ấy không chỉ là hình ảnh của riêng Mẹ Thứ. Đó còn là hình ảnh của hàng triệu người mẹ Việt Nam đã từng tiễn chồng, tiễn con ra chiến trường và âm thầm chịu đựng những mất mát mà chiến tranh để lại. Vì thế, khi đứng trước tượng đài, người ta không chỉ nhìn thấy một người mẹ bằng đá, mà còn nhìn thấy bóng dáng của biết bao người mẹ phía sau những năm tháng lịch sử.
Ngày 10/12/2010, Mẹ Nguyễn Thị Thứ qua đời tại nhà riêng, hưởng thọ 107 tuổi. Mẹ được an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ huyện Điện Bàn.
Mẹ đã ra đi, nhưng câu chuyện về mẹ vẫn còn ở lại.
Bởi có những sự hy sinh không thể đo bằng năm tháng. Có những nỗi đau dù thời gian đi qua bao lâu cũng không thể xóa nhòa. Và có những người mẹ, dù đã trở về với đất, vẫn sống mãi trong ký ức của dân tộc.
Người mẹ chín lần tiễn những người con trai ra trận, cùng những người thân yêu của mình đi qua chiến tranh — để rồi chờ đợi những người con không bao giờ trở về.
Câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Thứ nhắc chúng ta rằng, phía sau mỗi ngày hòa bình hôm nay là những mất mát có thật của biết bao gia đình. Và phía sau lịch sử của một dân tộc là những người mẹ đã âm thầm trao đi điều quý giá nhất của cuộc đời mình: những người con.
Xin được cúi đầu tri ân Mẹ Nguyễn Thị Thứ – người mẹ đã gửi những người con thân yêu vào chiến trường và mang theo nỗi đau ấy suốt cuộc đời. Sự hy sinh của Mẹ không chỉ là nỗi mất mát của một gia đình, mà đã trở thành một phần ký ức thiêng liêng của dân tộc. Từ sự hy sinh thầm lặng ấy, thế hệ hôm nay càng thêm trân trọng hòa bình và biết ơn những người đã dành cả cuộc đời cho Tổ quốc.



