CHỜ BÁC CHỞ VỀ.....

Có những cuộc chia ly chỉ là vài tháng, vài năm
Nhưng cũng có những cuộc chia ly kéo dài suốt một đời người…
Bác tôi – Liệt sĩ Tống Quang Vinh, sinh năm 1947, quê ở xóm Hàm Rồng, tỉnh Bắc Thái (nay là xóm Thành Long, tỉnh Thái Nguyên) – đã rời quê hương khi vừa tròn 18 tuổi. Ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, bác tạm biệt mái nhà nhỏ, tạm biệt cha mẹ già và người thân để lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Bác là người con duy nhất trong gia đình.
Ngày bác khoác ba lô rời quê, có lẽ cha mẹ chỉ mong con hoàn thành nhiệm vụ rồi bình yên trở về. Nhưng chiến tranh quá khốc liệt. Bác đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại sau lưng nỗi nhớ khôn nguôi của cha mẹ và cả dòng họ.
Đến hôm nay, bác vẫn đang yên nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Gia Lai.
Quê hương vẫn ở đó.
Ngôi nhà cũ có thể đã đổi thay.
Cha mẹ bác cũng đã đi hết một đời người trong nỗi mong ngóng
Nhưng bác vẫn chưa được trở về với chính mảnh đất đã sinh ra mình.
Mỗi lần tháng Bảy về, mỗi lần nghe những khúc ca tri ân, lòng tôi lại hướng về bác. Tôi tự hỏi, nếu ngày ấy bác không ra trận, có lẽ bác cũng sẽ có một mái ấm, có con cháu quây quần, được sống những năm tháng bình yên như bao người khác. Nhưng bác đã chọn Tổ quốc. Bác đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường để thế hệ hôm nay được lớn lên trong hòa bình.
Có lẽ điều khiến người ở lại day dứt nhất không phải là thời gian đã quá dài, mà là bác vẫn còn nằm nơi đất xa. Dẫu biết rằng Tổ quốc ở đâu cũng là quê hương, nhưng trong trái tim của những người thân, ai cũng mong một ngày bác được trở về, được yên nghỉ trên chính mảnh đất quê nhà, nơi có tổ tiên, có cội nguồn và tình yêu thương của gia đình.
Bác ơi!
Nếu ở nơi nào đó bác có thể nhìn thấy quê hương hôm nay, chắc bác sẽ mỉm cười. Đất nước đã hòa bình. Những con đường quê đã đổi mới. Tiếng trẻ thơ ríu rít mỗi ngày. Những mùa lúa lại xanh trên cánh đồng. Tất cả đều được đánh đổi bằng tuổi xuân và máu xương của những người như bác.
Gia đình chưa bao giờ quên bác.
Quê hương chưa bao giờ quên bác.
Và Tổ quốc cũng sẽ không bao giờ quên những người đã ngã xuống vì màu cờ đỏ thắm.
Tôi chỉ mong rằng, một ngày không xa, bác sẽ được trở về với quê hương Thái Nguyên, trở về với đất mẹ sau bao năm nằm lại nơi cao nguyên Gia Lai. Để nén hương của gia đình không còn phải gửi gắm qua hàng trăm cây số. Để bác được nghe tiếng gió quê hương, được nằm giữa vòng tay của nơi đã sinh ra mình.
Xin cúi đầu trước anh linh Liệt sĩ Tống Quang Vinh.
Bác đã dừng lại ở tuổi mười tám để đất nước được bước tiếp. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, quê hương vẫn lặng lẽ chờ bác trở về. Và trong trái tim của con cháu, bác chưa bao giờ là người ở lại nơi đất khách, bởi bác luôn là người con của quê hương, của đất mẹ và của Tổ quốc Việt Nam.



