Chớp Lửa Cuối Cùng Trên Đồi C1
Đêm ngày 30 tháng 3 năm 1954, đợt tiến công thứ hai của quân ta vào tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ mở màn. Mục tiêu trọng điểm là phân khu đông, trong đó đồi C1 được ví như một "ổ đề kháng" kiên cố, dày đặc hệ thống lô cốt và hầm ngầm bêtông cốt thép của quân Pháp. Tiểu đội trưởng Đặng Quang Cầm cùng các chiến sĩ Đại đội 311, Trung đoàn 98 nhận lệnh làm mũi nhọn đột kích.
Chớp Lửa Cuối Cùng Trên Đồi C1
Đêm ngày 30 tháng 3 năm 1954, đợt tiến công thứ hai của quân ta vào tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ mở màn. Mục tiêu trọng điểm là phân khu đông, trong đó đồi C1 được ví như một "ổ đề kháng" kiên cố, dày đặc hệ thống lô cốt và hầm ngầm bêtông cốt thép của quân Pháp. Tiểu đội trưởng Đặng Quang Cầm cùng các chiến sĩ Đại đội 311, Trung đoàn 98 nhận lệnh làm mũi nhọn đột kích.
Trận đánh nổ ra khốc liệt ngay từ những phút đầu tiên. Pháo binh hai bên đấu hỏa lực dữ dội, mặt đồi C1 bị xới tung, khói bom khét lẹt che khuất tầm nhìn. Địch cố thủ trong các hầm ngầm kiên cố, điên cuồng vãi đạn đại liên xuống sườn đồi nhằm chặn đứng các đợt xung phong của bộ đội ta.
Mũi tiến công của tiểu đội Đặng Quang Cầm bị khựng lại trước một chiếc hầm ngầm trung tâm — nơi đặt hỏa lực mạnh nhất của địch tại phân khu này. Đạn quét rát mặt đất, nhiều đồng đội đã ngã xuống, máu nhuộm đỏ những thớ đất chiến hào tơi tả. Nếu không dập tắt được hỏa điểm này, toàn đội hình sẽ bị phơi mình dưới làn đạn của địch khi trời sáng.
"Để tôi lên!" — Đặng Quang Cầm thét lớn giữa tiếng gầm rú của bom đạn.
Anh ôm chặt quả bộc phá khối nặng trịch, lợi dụng khói bụi mù mịt để trườn lên. Một loạt đạn đại liên bất ngờ bắn trúng chân anh, máu tuôn ra xối xả làm loang nổ ống quần chiến sĩ. Nỗi đau thấu xương ập đến, nhưng nhìn thấy những người đồng đội đang ngã xuống phía sau, Đặng Quang Cầm nghiến chặt răng, dùng hai tay bấu chặt vào đất đá cày xới, rướn từng mét một tiếp cận nắp hầm ngầm.
Đến sát mép hầm, anh định giật kíp nổ rồi ném vào trong. Nhưng đúng lúc ấy, họng súng máy của địch lại nhô ra, chuẩn bị xả một loạt đạn mới vào đội hình của ta. Thời gian chỉ còn tính bằng tích tắc. Không một chút do dự, Đặng Quang Cầm quyết định giật kíp nổ ngay trên tay.
Anh không rút lui, mà dùng toàn bộ sức bình sinh còn lại, ôm chặt quả bộc phá ghì chặt vào lồng ngực mình, rồi lao thẳng thân mình vào che kín họng súng máy, đè sập cửa hầm ngầm của địch.
"UỲNH!!!"
Một tiếng nổ rung chuyển cả ngọn đồi C1. Sức nổ khủng khiếp đánh sập hoàn toàn chiếc hầm ngầm trung tâm, dập tắt vĩnh viễn hỏa lực điên cuồng của quân thù. Khói bụi mịt mù xé toạc màn đêm.
Chứng kiến sự hy sinh lẫm liệt của người tiểu đội trưởng, hàng trăm chiến sĩ ào lên như vũ bão với tiếng thét căm hờn: "Trả thù cho anh Cầm! Xung phong!!!". Quân ta nhanh chóng tràn qua cửa mở, làm chủ hoàn toàn đồi C1 ngay trong đêm.
Đặng Quang Cầm đã ngã xuống ở tuổi đôi mươi, thân xác anh hòa vào đất đá Điện Biên linh thiêng, nhưng chớp lửa từ quả bộc phá đêm ấy của anh đã trở thành một biểu tượng bất tử về tinh thần quyết tử, thắp sáng con đường chiến thắng của đại quân ta.



