CHỐT CÒN GIỮ ĐƯỢC KHÔNG?
“Chốt còn giữ được không?”
Không hỏi về vết thương của mình.
Không hỏi còn sống hay không.
Không hỏi bao nhiêu đồng đội đã ngã xuống.
Chỉ một câu hỏi, nhưng là câu hỏi lớn nhất của người lính.
Cao điểm Ngọc Vân chiều ngày 15 tháng 11 năm 1967 là một biển lửa. Bom đạn dội xuống không ngừng, đất đá bị xới tung, cây rừng gãy đổ. Trong khung cảnh ấy, ông tôi – khi đó là người chỉ huy đại đội – bị một viên đạn xuyên qua cánh tay trái. Máu chảy ướt vạt áo, cơn đau buốt lên tận óc.
Nhưng điều khiến ông day dứt không phải là vết thương.
Khi đồng đội buộc phải đưa ông ra khỏi trận địa để cấp cứu, ông hiểu rất rõ một điều: nếu chốt mất, mọi hy sinh trước đó đều trở nên vô nghĩa. Cao điểm này không chỉ là một vị trí quân sự, mà là điểm tựa sống còn của cả tuyến phòng thủ.
Câu hỏi “Chốt còn giữ được không?” không phải là câu hỏi thông thường. Nó là sự kết tinh của trách nhiệm, của lòng trung thành với nhiệm vụ, và của một tư duy quân sự đã được rèn luyện trong bom đạn.
Ông từng nói với tôi rằng, trong chiến tranh, người lính có thể chấp nhận cái chết của bản thân, nhưng không thể chấp nhận việc vị trí mình giữ bị mất khi còn có thể chiến đấu.



