"Chốt kết hợp vận động tiến công" – cách đánh từ thực tiễn Tây Nguyên
"Chốt kết hợp vận động tiến công" – cách đánh từ thực tiễn Tây Nguyên
Khi được điều vào chiến trường Tây Nguyên cuối năm 1966, Hoàng Minh Thảo phải đối mặt với một đối thủ có ưu thế lớn về hỏa lực, trực thăng và khả năng cơ động. Những cách đánh quen thuộc của bộ đội chủ lực không phải lúc nào cũng phát huy hiệu quả trong điều kiện mới.
Theo các công trình nghiên cứu của Báo Quân đội nhân dân và Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam, từ thực tiễn chiến đấu, Hoàng Minh Thảo cùng Bộ Tư lệnh Mặt trận B3 đã phát triển cách đánh "chốt kết hợp vận động tiến công". Thay vì chỉ phòng ngự hoặc chỉ cơ động, bộ đội vừa xây dựng các điểm chốt để giữ thế trận, vừa tổ chức lực lượng cơ động đánh vào các mục tiêu sơ hở của đối phương.
Cách đánh này buộc các đơn vị Mỹ và quân đội Sài Gòn phải phân tán lực lượng, giảm khả năng phát huy ưu thế về hỏa lực và cơ động đường không. Qua nhiều trận chiến ở Tây Nguyên, phương thức tác chiến đó dần được hoàn thiện và trở thành một trong những kinh nghiệm quý của nghệ thuật quân sự Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ.
Điều đáng chú ý là Hoàng Minh Thảo không xem đây là một công thức bất biến. Trong các tổng kết sau mỗi chiến dịch, ông luôn yêu cầu phân tích những điểm phù hợp và chưa phù hợp để tiếp tục điều chỉnh. Chính cách tiếp cận khoa học ấy giúp nhiều kinh nghiệm chiến trường được hệ thống hóa thành lý luận quân sự sau này.
Không chỉ là người chỉ huy chiến dịch, Hoàng Minh Thảo còn là một trong những vị tướng có đóng góp quan trọng trong việc phát triển nghệ thuật tác chiến của Quân đội nhân dân Việt Nam từ thực tiễn chiến trường.


