Cựu chiến binh

Chốt tiền tiêu trong bão đạn

“Các cháu ạ, hôm nay ông kể cho các cháu nghe về ‘chốt tiền tiêu trong bão đạn’. Một ký ức về tuổi trẻ, về đồng đội và về những ngày chiến đấu bảo vệ Tổ quốc mà ông không bao giờ quên.”

Hưng Yên21/11/2025Lê Văn Khang (xã Phạm Ngũ Lão)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày đó, bác Khang còn trẻ, mới ngoài hai mươi, được giao nhiệm vụ canh giữ một chốt tiền tiêu quan trọng, nơi biên giới xa xôi, hiểm trở. Đây là điểm đầu tiên mà mọi chuyển quân, tiếp tế và trinh sát phải đi qua. Chốt tiền tiêu nằm trên sườn núi, nhìn xuống thung lũng rộng lớn, nơi tiếng súng và bom pháo thường rền vang.

“Đứng trên chốt, mắt nhìn ra rừng núi và thung lũng, tim tôi vừa căng thẳng vừa tự hào. Chúng tôi biết rằng nếu chốt này bị địch chiếm, hậu phương sẽ nguy hiểm,” bác Khang kể.

1. Những ngày bão đạn

Buổi sáng, khi sương mù còn giăng kín núi, đơn vị bác nhận được tin địch tiến gần. Bom pháo rền vang, đất đá bay tứ tung. Bác Khang và đồng đội nhanh chóng vào vị trí, súng nạp đạn, mắt dán theo từng chuyển động của rừng núi.

“Mỗi tiếng nổ, mỗi cột khói bụi, đều nhắc nhở chúng tôi rằng không được lùi bước. Bảo vệ chốt là bảo vệ đồng đội, bảo vệ đồng bào nơi hậu phương,” bác Khang nói.

Những ngày bão đạn, họ thường phải ngồi trong hầm, vừa quan sát vừa chờ lệnh. Mưa bom, tiếng la hét, khói lửa, bụi đất và mùi thuốc súng hòa vào nhau. Mọi giác quan căng thẳng tối đa, nhưng lòng quyết tâm không hề giảm.

2. Đồng đội và tinh thần đồng hành

Bác Khang nhớ rõ đồng đội bên cạnh – anh Huy, người đồng hương, luôn lạc quan và sẵn sàng nhường phần ăn, phần nước cho người khác. Khi bom rơi gần, Huy kéo bác vào hầm, giọng bình tĩnh:

“Cứ yên tâm, chúng ta vẫn còn sống và còn chiến đấu.”

Những lời giản dị ấy trở thành nguồn động viên quý giá giữa bão đạn. Mỗi lần cùng nhau kiểm tra vị trí, quan sát hướng tiến của địch, họ càng thấm thía sức mạnh của đồng đội và tinh thần đồng hành trong chiến tranh.

3. Một trận đánh quyết liệt

Một buổi chiều, địch bất ngờ tấn công mạnh vào chốt. Bom nổ liên tục, đất đá bay tung tóe, khói bụi mịt mù. Bác Khang và đồng đội bám trụ, súng nổ vang từng loạt, vừa bảo vệ vị trí vừa cứu người bị thương.

Bác nhớ từng chi tiết: tay bám súng, mắt dán vào rừng, chân trượt trên đất lầy nhưng vẫn tiến lên, từng nhịp tim hòa cùng tiếng bom rền. Đồng đội bị thương được kéo vào hầm, mọi người hỗ trợ nhau từng việc nhỏ nhất: đỡ súng, nhấc người, nắm tay trấn an.

“Chốt tiền tiêu không chỉ là đất đá hay chiến hào. Nó là bài học về lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm với quê hương,” bác Khang kể.

Cuối cùng, nhờ tinh thần quả cảm và sự phối hợp nhịp nhàng, họ giữ vững chốt. Khi tiếng súng tạm lắng, nhìn ra thung lũng, bác Khang cảm nhận sâu sắc mùi đất, mùi khói thuốc súng, mùi mồ hôi đồng đội – tất cả hòa thành ký ức không thể nào quên.

4. Hòa bình và ký ức còn vang mãi

Ngày hòa bình, bác Khang trở về quê nhà. Hình ảnh chốt tiền tiêu, bom đạn, khói lửa và đồng đội vẫn hiện hữu trong tâm trí. Mỗi lần kể lại cho thanh niên, bác đều nhấn mạnh:

“Các cháu ạ, chốt tiền tiêu trong bão đạn là biểu tượng của tinh thần dấn thân, của lòng quả cảm và trách nhiệm với đồng đội. Dù ở đâu, làm gì, hãy luôn giữ vững tinh thần ấy, bảo vệ quê hương và hỗ trợ những người xung quanh.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn