CHÚ BIỆN CÔNG VIỄN
Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, chiến tranh không chỉ là những trận đánh ác liệt mà còn là những tháng ngày gian khổ, nơi tình đồng đội và ý chí kiên cường được thử thách từng ngày. Gặp lại chú Biện Công Viễn, sinh ngày 26/12/1959, người mà đồng đội vẫn quen gọi là Chính Viễn, câu chuyện về một thời “hoa lửa” dường như vẫn còn nguyên vẹn trong từng lời kể.
Phóng viên: Thưa chú, cơ duyên nào đã đưa chú đến với quân ngũ? Chú Chính Viễn: Năm 1978, khi tình hình chiến sự ở biên giới Tây Nam đang căng thẳng, chú lên đường nhập ngũ. Khi đó còn trẻ lắm, chỉ nghĩ đơn giản rằng Tổ quốc cần thì mình đi. Vậy là khoác ba lô lên vai, rời gia đình để bước vào đời lính. Phóng viên: Những ngày đầu trong quân đội, chú được phân công nhiệm vụ gì? Chú Chính Viễn: Ban đầu chú làm công tác quân số trong đơn vị. Nhưng sau một thời gian, khi thấy nhiều anh em bị thương trong chiến đấu, chú nghĩ mình có thể làm được nhiều hơn. Thế là chú xin chuyển sang làm quân y để trực tiếp chăm sóc và cứu chữa cho đồng đội. Phóng viên: Làm quân y trên chiến trường chắc hẳn rất vất vả? Chú Chính Viễn: Vất vả lắm. Khi đó thiếu thốn đủ thứ, thuốc men cũng không nhiều. Nhưng nhiệm vụ của quân y là phải có mặt kịp thời khi đồng đội bị thương. Có lúc vừa băng bó vết thương xong là lại phải tiếp tục di chuyển theo đơn vị. Nhiều khi chỉ cần chậm một chút thôi là có thể ảnh hưởng đến tính mạng của anh em. Phóng viên: Ngoài nhiệm vụ quân y, chú còn tham gia những công việc gì khác? Chú Chính Viễn: Ngoài chăm sóc thương binh, chúng tôi còn phải đào giao thông hào và chiến hào để bảo vệ trận địa. Những con hào đó rất quan trọng, vì chúng giúp bộ đội di chuyển và trú ẩn an toàn trước bom đạn. Phóng viên: Chú còn nhớ những ngày tháng gian khó ấy như thế nào? Chú Chính Viễn: Nhớ nhiều lắm. Bữa ăn của người lính khi đó rất đơn giản, chủ yếu là bo bo với cá khô. Nhưng điều đáng nhớ nhất vẫn là những đêm đào hào. Dưới nắng gắt hay trong mưa rừng, anh em vẫn thay nhau cầm cuốc, cầm xẻng đào đất. Tay phồng rộp nhưng không ai kêu ca. Ai cũng hiểu rằng mỗi mét hào đào được sẽ giúp bảo vệ mạng sống của đồng đội. Phóng viên: Nhìn lại quãng thời gian ấy, điều gì khiến chú nhớ nhất? Chú Chính Viễn: Có lẽ là tình đồng đội. Chiến tranh rất khắc nghiệt, nhưng chính trong hoàn cảnh đó, anh em càng gắn bó với nhau hơn. Chúng tôi cùng ăn, cùng ngủ, cùng chiến đấu và cùng vượt qua những khó khăn. Phóng viên: Chú muốn gửi gắm điều gì đến thế hệ trẻ hôm nay? Chú Chính Viễn: Chú chỉ mong các bạn trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng rất nhiều mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Vì vậy, hãy sống có trách nhiệm, cố gắng học tập và làm việc thật tốt để góp phần xây dựng đất nước. Rời cuộc trò chuyện, hình ảnh người lính năm xưa với những nhát cuốc đào chiến hào giữa chiến trường khốc liệt vẫn còn đọng lại trong tâm trí. Đó không chỉ là ký ức của một cá nhân, mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường và lòng yêu nước của cả một thế hệ đã dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.



